Giu-đe
Nghe tựa đề đã thấy hừng hực khí thế … ‘uýnh đấm’
rồi. Vâng, chính bác Diêu Đe ‘xúi’ thế đấy ạ (c.3). Bác í tâm sự rằng, “dù rằng
đời ta thích hoa hồng, (nhưng) kẻ thù buộc ta ôm cây súng” mà thôi.
Kẻ thù nào mà khiến bác í thay vì viết về sự cứu
rỗi chung đã phải chuyển đề tài sang ‘uýnh đấm’ thế nhỉ? – Đó là những giáo sư,
những giảng sư và giáo sinh giả.
Thoạt nghe, ta dễ có cảm tưởng những người này
thuộc thành phần ‘tha hóa, biến chất, suy thoái tư tưởng, suy thoái đạo đức
cách nghiêm trọng’, vốn thuộc về ta nay hóa thành … ma. Nhưng hóa là hổng phải
dzậy. Những người này là “những kẻ đã bị định cho sự phán xét”.
Từ khi mô? “trước kia, từ xưa, từ lâu rồi” (c. 4).
Ô hay, hóa ra từ trước đến giờ ‘chúng’ ở với ta, ‘sinh hoạt’ với ta và thậm chí
còn … dạy dỗ Lời Chúa cho ta … nhưng nỏ thuộc về ta.
Không biết bác Diêu có bị kẻ xấu, hay các thế lực
thù địch mua chuộc, xúi giục không mà ‘phát biểu’ thế này cơ chứ. Bác viết thế
thì ‘gây hoài nghi, tạo dư luận xấu, làm mất đoàn kết nội bộ, làm giảm niềm tin
của quần chúng nhân dân vào đội ngũ cán bộ’ trong … Hội Thánh lắm đấy.
Không hề. Diêu-đe rất chi là ‘gỏ gàng’ nha.
Chỉ cần một đường cọ thôi là chân dung mấy ông giáo
giả, mấy ông sư giả này được khắc họa rõ nét ngay. Họ được chỉ đích danh “là
những kẻ không tin kính, đã biến ân điển của
Đức Chúa Trời thành đời sống phóng đảng, chối bỏ Đấng Chủ Tể duy nhất và Chúa
chúng ta là Chúa Cứu Thế Giê-xu” (c. 4). Họ là những người “đã chọn
theo con đường của Ca-in, vì lợi lộc, họ đã tự chuốc cho mình lỗi lầm của
Ba-la-am, và phản loạn như Cô-rê, ...” (c. 11)
Có hai đặc điểm của mấy trượng này: (a) xuyên tạc
hay bóp méo ân điển của Đức Chúa Trời, và (b) chối bỏ Đức Chúa Trời, chối bỏ
Đức Chúa Giê-xu. Thế mới hay, không phải chỉ Hội Thánh trong thời Giu-đe mới
gặp phải họa nội xâm này, mà Hội Thánh thời nay cũng vậy.
Những nhóm ‘siêu ân điển’ hay ‘duy ân điển’ mấy năm
gần đây, và hiện tượng xét lại ‘tư cách Đức Chúa Trời’ của Chúa Giê-xu (mà thực
chất là một bản sao đời mới của Chứng Nhân Giê-hô-va) tại Việt Nam từ khoảng
giữa năm 2014 đến nay là bằng chứng sống động cho hiểm họa này.
Trước hiểm họa đe dọa đến sự tồn vong của Hội
Thánh, đâu là cách ứng xử cần phải có của con dân Đức Chúa Trời? – Chiến đấu.
Muốn chiến đấu thì trước hết phải được trang bị.
Muốn thắng thì phải mạnh. Muốn thắng GIẢ, phải mạnh THẬT. Thật ở đây là lẽ
thật, là chân lý. Lời Chúa chính là chân lý. Lời Chúa (toàn bộ Kinh Thánh)
chính là nền tảng đức tin của chúng ta. Hay nói như bác Diêu là “nền đức tin
rất thánh của chúng ta” (c. 20).
Mà khi một người biết nuôi mình bằng Lời của Chúa
thì cùng đồng nghĩa với việc người ấy biết giữ mình trong tình yêu thương của
Đức Chúa Trời. Vì chính Chúa Giê-xu đã từng nói: “Nếu các con vâng giữ điều răn
của Ta thì các con sẽ còn ở trong tình yêu của Ta …” (Giăng 15: 10)
Không chỉ nuôi mình bằng Lời của Chúa, muốn MẠNH
thì người của Chúa còn phải luôn ở chế độ online với Chúa trong sự cầu nguyện.
Không phải người tin Chúa nào cũng đủ ‘bén’ để phát hiện ra những vi-rút độc
hại được ẩn giấu một cách kín đáo trong từng status, trong từng còm-men, trong
từng bài giảng của mấy sư, mấy thầy loại nầy đâu. Thế nhưng, nếu một người luôn
gần gũi Chúa trong sự cầu nguyện thì người ấy sẽ nhận được tín hiệu cảnh báo
khi ‘bị vi-rút xâm nhập’.
Cứ tưởng bác Diêu chỉ cho bà con mình mấy bí kíp võ
công để tấn công trực diện đám nội xâm tà đạo, nhưng đọc xong thơ bác thì hóa
ra không phải là như thế. Bác í chỉ nhủ ta cách nhận diện kẻ thù, cách ‘đứng
tấn’ vững như bàn thạch và cách cứu mấy em bị nhiễm tà ở các mức độ khác nhau
mà thôi (c. 22-23).
Mà cứu làm sao? – Thôi thì đủ cung bậc cảm xúc: hỉ
nộ ái ố (c. 23), nhưng tựu trung thì cũng trước là quét vi-rút, và sau đó giúp
họ cài đặt phần mềm diệt vi-rút như chính ta đã làm là ăn (Lời Chúa) và thở
(cầu nguyện) mỗi ngày. Đơn giản rứa thôi.
Ngoài việc nêu ra những chỉ dẫn cụ thể cho con dân
Chúa đối phó với họa nội xâm này, Giu-đe dành phần lớn thời lượng của lá thơ để
nói về án phạt đời đời, vô cùng nghiêm khắc, đã sẵn dành cho “những kẻ không
tin kính, đã biến ân điển của
Đức Chúa Trời thành đời sống phóng đảng, chối bỏ Đấng Chủ Tể duy nhất và Chúa
chúng ta là Chúa Cứu Thế Giê-xu”.
Bác Diêu trưng ra 3 bằng chứng lịch sử về sự phán
xét kinh khiếp của Đức Chúa Trời dành cho những kẻ vô tín, loạn nghịch.
Thứ nhất là dân Y-sơ-ra-ên. Rõ ràng là họ đã được
cứu khỏi đời nô lệ tại Ai-cập, là hình bóng của tội lỗi và thế gian. Thế nhưng,
Đức Chúa Trời đã LOẠI BỎ họ. Họ bị Chúa loại bỏ đang trên đường tiến về Xứ Hứa.
Nói theo ngôn ngữ của thời Tân Ước thì họ đã bị mất sự cứu rỗi đấy.
Thứ hai, là các vị thiên sứ phản nghịch. Các vị này
cảm thấy bị ‘mất tự do’ khi phải ở đúng chỗ mà Chúa sắp đặt. Thế là … xù. Ù
xuống trần để được tự do (Sáng Thế ký 6).
Đúng là tự do thật. Vâng, có một giai đoạn họ được
tự do hoàn toàn để làm theo điều mình thích, làm những điều mình cho là phải,
nhưng kết cuộc thì sao? – Hiện đang “bị Đức Chúa Trời tống giam, chịu xiềng
xích bất tận trong ngục tối, chờ đợi sự phán xét trong ngày lớn” (c. 6).
Võ công cỡ thiên sứ mà còn không tháo xiềng, bẻ
xích được đành phải chịu cảnh gặm một khối căm hờn trong ngục tối, thì người
phàm xác thịt như mấy anh giáo sư giả hay mấy em giáo sinh giả đang dạy nhăng
dạy cuội kia … có mà chạy đàng giời nhá! Chưa tới giờ thôi con, ở đó mà ti toe,
mà “mơ mộng, mà làm ô uế thân xác, khinh dễ thẩm quyền và báng bổ các
đấng bậc vinh quang” (c. 8)
Gương cuối cùng, án phạt dân các thành Sô-đôm,
Gô-mô-rơ và các vùng phụ cận. Tội của chúng là gì: DÂM. Dâm “không đúng quy
trình”. Mà cụ thể là dâm “không chính chủ” và dâm “trái tự nhiên” tức là dâm
đồng tính – đực rựa với đực rựa, thị mẹt với thị mẹt.
Một lần nữa, tại đây Kinh Thánh khẳng định rằng
TÌNH DỤC ĐỒNG TÍNH LÀ TỘI LỖI. Không những thế, đó là tội gớm ghiếc, ghê tởm
đối với Đức Chúa Trời. Tội này có dính dáng đến mấy ‘eng’ thiên sứ sa ngã vừa
kể ở trên đấy. Án phạt dành cho chúng là gì? – Lửa đời đời.
Đấy, xem đấy mà răn mình và giữ mình nha anh chị em
yêu dấu. Ý bác Diêu là như rứa.
Và rồi bác í kết thúc tâm thư của mình bằng một lời
cầu nguyện rất chi là yêu thương và tràn đầy tin quyết: “Nguyện xin
Đấng có quyền gìn giữ anh chị em khỏi vấp ngã, trình anh chị em một cách hân
hoan và không có gì đáng trách trước sự hiện diện vinh quang của Ngài; là
Đức Chúa Trời duy nhất, Đấng cứu rỗi chúng ta qua Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa
chúng ta.” (c. 24-25)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét