Thứ Tư, 15 tháng 7, 2015

ÁC CHẲNG THỂ KIỀM

Esai 5-8
Tuy cũng có một vài đốm sáng hy vọng ở mỗi chương (thường là ở phần cuối) nhưng nhìn chung thì 4 chương Kinh Thánh hôm nay cũng thuộc dạng … tuyên án, tức rao báo sự phán xét đối với tội lỗi là chính.
Vì các sứ điệp tiên tri mang tính phán xét trong kinh Cựu ước nói chung và trong sách Ê-sai (hay I-sa) nói riêng, trước hết là dành cho những phạm nhân cụ thể – hay văn hoa là những độc giả nguyên thủy, tức những người đọc (nghe) đầu tiên – nên không thể áp dụng tất tần tật, tuốt tuồn tuột nguyên văn … con gà đen cho chúng ta, là những người đọc trong thời hậu hiện đại này được. Do đó, chúng ta chỉ có thể áp dụng theo những NGUYÊN TẮC được ẩn chứa trong đó mà thôi.
Vị tiên tri khởi đầu chương 5 bằng một khúc tình ca cho ‘người tôi yêu tôi thương’ về một khu vườn nho tình ái. Vườn nho thì thấy giông giống trong Nhã ca, nhưng nội dung thì có nhiều điều khiến ta liên tưởng đến nhạc phẩm Chuyện Tình Bên Ao Cá của Trương Quang Tuấn lắm đó nha.
Bóng gió là vườn nho, là dây nho còn “hình thật” là đây:

Vì vườn nho của CHÚA Vạn Quân
Là nhà Y-sơ-ra-ên
Và những người của Giu-đa
Là những cây trồng Ngài ưa thích.
Ngài mong công bình nhưng kìa, chỉ thấy đổ máu.
Ngài mong công chính nhưng kìa, chỉ thấy tiếng kêu la. (5: 7)
Kết quả dành cho vườn nho chua lè này là gì? – Bị bỏ hoang thành hàng vô chủ. Ai muốn chém, muốn giết, muốn chà, muốn đạp, … cứ tùy thích. Mại dô, mại dô, queo-căm, queo-căm.
Thế ngày nay, ta học được gì từ chuyện ‘đột biến gen’ quái gở của dân Chúa khi xưa?
Trước hết, đừng lấy làm lạ khi từ dòng giống tin kính lại có thể … lòi ra một nhân vật … xấu thôi rồi luôn. Nếu “vườn” của bạn bổng dưng sinh cây xấu, quả chua thì chớ vội định tội cho chủ vườn nhá. Trong trường hợp của dân Giu-đa xưa thì chủ vườn là Đức Chúa Trời chẳng hề có sai sót hay lỗi lầm chi mô.
Ngoài ra, điều này cũng nhắc ta cần phải nhớ rằng không phải cứ hễ được ở trong “vườn” nhà Chúa là nghiễm nhiên sẽ trở nên tốt vĩnh viễn, sẽ chắc chắn sẽ cho quả ngọt, sẽ mãi mãi được an ninh bất kể lối sống của mình có ra sao đi nữa.
Bài học thứ hai trong câu chuyện này là gieo tội lỗi thì chắc chắn sẽ gặt lấy hình phạt. Hình phạt có thể chỉ là sống cảnh cô độc (5: 8), là làm ăn thất bại (5: 10), là ăn chơi sa đọa, nghiện ngập (5: 11-12), là đói khát, là tù đày (5: 13), là bị nhục, bị chết (5: 14) và bị ngoại bang đô hộ (5: 26-30).
Trước khi chuyển sang chương 6, hãy điểm mặt 6 trái nho chua lè xem thử mình có ‘dính’ trái nào không nhé: ‘Nho’ tham này (c. 8-10), ‘nho’ say này (c. 11-17), ‘nho’ ẩu này (c. 18-19), ‘nho’ dối (c. 20), ‘nho’ kiêu này (c. 21) và cuối cùng là ‘nho’ … bất công (c. 22-25).
Nay sang chương 6. Tuy được xếp liền nhau, nhưng không phải lúc nào những gì được nói ở chương sau thì đều là tiếp tục những gì đã nói ở chương trước đâu nha. Chắc chắc là nhiều người trong chúng ta đã từng được nghe (hoặc đã từng giảng) những bài giảng từ phần Kinh Thánh này.
Đây là cuộc gặp gỡ trực tiếp của tiên tri Ê-sai với chính Chúa trước khi ông đối mặt với các vua trên đất. Đây là điều tối cần thiết, vì Ê-sai không thể cho người khác những gì mà ông không có. Trước khi có thể được Chúa dùng để kêu gọi dân sự trở lại với một đời sống thánh thiện thì chính mình ông cần phải được thanh tẩy và được chuẩn bị cho một chức vụ thánh. Vì sứ vụ của Ê-sai là rao giảng cho một dân có môi dơ bẩn và lòng cứng cõi nên thật là quan trọng để Ê-sai có được một khải tượng hết sức rõ ràng về Đức Chúa Trời trong sự thánh khiết trọn vẹn của Ngài.
Được thanh tẩy – được kêu gọi – và sẵn lòng kết ước là khuôn mẫu vẫn còn nguyên giá trị cho đến tận hôm nay. Đức Chúa Trời đang tìm kiếm những người nam, người nữ sẵn lòng đáp ứng lại sự kêu gọi của Ngài cho những chức vụ thánh. Bạn có sẵn sàng thưa với Chúa rằng, “có con đây” ngay lúc này chưa?
Trong Giăng 15: 16, Đức Chúa Giê-xu bảo rằng, Ngài chọn chúng ta để “đi và kết quả”. Nhưng ở đây, trong chương 6 này thì Ê-sai được chọn để đi và … KHÔNG kết quả (6: 9-10). Ngạc nhiên chưa!
“Ngươi phải giảng cách nào đó mà dân Ta có thể nhìn nhưng không thấy, nghe nhưng không hiểu”. Rứa thì giảng làm chi cho phí sức? – Chuyện đó can gì đến ngươi. Việc của ngươi là giảng, giảng và giảng cho đám dân “béo lòng, nặng tai” đó. Rõ chửa?
Cho đến khi mô hả Chúa? – Cho đến khi nào Ta ‘giải tỏa’ trắng chúng xong.
Được kêu gọi để trở nên một diễn giả thành công kiểu Billy Graham, Reihard Bonnke, … thì sẽ có hàng triệu, triệu người thưa “Vâng” không cần suy tính, còn được kêu gọi để giảng Lời Chúa nhưng được biết trước là sẽ không có một ai tin nhận Chúa như Ê-sai (hay như Nô-ê xưa) thì liệu có bao nhiêu người trong chúng ta sẽ xác quyết với Chúa rằng, “Có con đây, xin hãy sai con”?


Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

TÌM ĐÂU Ý NGHĨA CUỘC ĐỜI

Dừng Chân Lần Thứ 26
NHÌN LẠI
Các sách Châm Ngôn, Giáo Huấn hay Truyền Đạo và Nhã Ca là 3 sách, về phương diện lịch sử, được kể cho là do vua Sa-lô-môn, một người khôn ngoan có một không hai trong lịch sử nhân loại, trước tác.
Thế nhưng hãy lưu ý đến sự tương đồng của những sách này với những bước xuống cấp trong đời sống của ông: Nhã Ca (khi Sa-lô-môn còn đang tuổi xuân thì tràn trề đam mê và nhiệt huyết); Châm Ngôn (khi Sa-lô-môn đã đi được nữa đoạn đường đời với khá nhiều điều học được về những chọn lựa quan trọng, kể cả tốt lẫn xấu); và cuối cùng là Giáo Huấn (khi Sa-lô-môn trong những ngày áp cuối của cuộc đời đã nhận ra được ra vị đắng của những cuộc tìm kiếm, theo đuổi vô nghĩa, cũng như giá phải trả quá đắt cho việc đuổi gió và gặt ... lốc xoáy).
Ngược lại, Ê-sai thì phó trọn đời mình cho sứ mệnh mà ông nhận lãnh từ nơi Chúa, và theo đuổi nó trong sự soi chiếu thiên thượng. Hơn 50 năm, trải qua 4 triều vua của Giu-đa, Ê-sai luôn trung tín với sự kêu gọi của mình – chuyển tải tiếng loa tuyên án trên dân bất phục của Đức Chúa Trời.
NHÌN LÊN
Một trong những công cụ hiệu quả nhất của Sa-tan trong việc làm xao lãng, tê liệt và cuối cùng là hủy diệt hoàn toàn dân sự của Đức Chúa Trời là cụm từ “giá như”.
“Giá như tôi được học hành đến nơi đến chốn thì tôi đâu đến nỗi này”
“Giá như tôi thuộc dạng ‘nhà mặt phố, bố làm to’, thì đời tôi đã mãn nguyện tự khuya rồi”
“Giá như tôi có điều kiện đi Nhật, đi Hàn, thì chắc là tôi đã thật sự sung sướng rồi”
“Giá như tôi được trúng số, thì cuộc đời tôi đâu sẽ vào đấy ngay”
“Giá như tôi là một người có nhan sắc thì hẳn là tôi đã có được một gia đình hạnh phúc rồi”
“Giá như …, giá như …”
Thoạt trông, thì những gì bạn nghĩ là đúng. Thế nhưng, hãy nhìn vào cuộc đời của vua Sa-lô-môn. Những gì ông có đều là hạng nhất không đấy. Này nhé: khôn nhất, giàu nhất, được giáo dục tốt nhất, nhiều tác phẩm được xuất bản nhất, nhiều … vợ nhất. Thế nhưng ông có thật sự hạnh phúc không, có thật sự thỏa mãn không? – Câu trả lời thì tất cả chúng ta đều biết là KHÔNG.
Không bao giờ có thể tìm thấy mục đích và ý nghĩa cuộc đời trong của cải vật chất, trong địa vị danh tiếng, hay trong những thành tựu mà ta đạt được. Mục đích và ý nghĩa cuộc đời chỉ có thể tìm được trong chính Đấng ban cho sự sống, là Đức Chúa Trời mà thôi.
Đó chính là lý do mà trong phần kết của cuộc hành trình 12 chương, Sa-lô-môn đã đúc kết thế này: “Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tuân giữ các điều răn của Ngài. Đó là phận sự của con người” (12: 13). Điệp khúc bài Thánh Ca 261: “Tin Cậy Vâng Lời” đã diễn tả được tinh thần đó:
“Tin cậy vâng lời, nào nhờ cách gì trong đời. Muốn hưởng phước thiên thượng ai ơi, hằng duy tin cậy vâng lời”
NHÌN TỚI
Hãy dành ít thời gian để hoàn tất cách chu đáo bài khảo sát hôm nay nhé. Nó có thể làm thay đổi cách nhìn của bạn về những thành quả và “giá trị thật” của bạn đấy.
1.     Tôi hiện có ……… USD (RM/VND) trong ngân hàng, nhưng sự giàu có thật của tôi là những gì tôi có trong Đấng Christ (Epheso 1: 3)
2.     Tôi đã có bằng cấp …………………………., nhưng tôi biết rõ rằng tất cả những gì tôi có thể tự hào là tự hào về mối quan hệ mà tôi có với Đức Chúa Trời (Giê-rê-mi 9: 23-24)
3.     Tôi được tôn trọng trong cộng đồng (trong công ty, trong tổ chức, …) của tôi vì cớ ……………………………….................., nhưng tôi xem mọi lợi thế đó của mình đều là sự lỗ vì cớ Đấng Christ (Philip 3: 7)
4.     Tôi đã viết được ………….. cuốn sách, ………… bài báo, nhưng kết cuộc thì chỉ có những gì mà tôi làm được với Cuốn Sách của mọi cuốn sách, tức Lời Chúa mới thật sự có giá trị mà thôi.
Xã hội hôm nay luôn đề cao giá trị của sự nổi tiếng. Việc này cũng không khác chi trong thời của Sa-lô-môn. Tuy nhiên, mọi sự tìm kiếm, hay theo đuổi giá trị như thế đều trở nên vô ích, trừ khi Đức Chúa Trời được nhìn nhận là tâm điểm và là phạm vi của sự tìm kiếm đó. Hãy để cho việc tìm kiếm của bạn kết thúc với chính Ngài, thì chắc chắn bạn sẽ không bao giờ phải chịu thất vọng đâu.


Thứ Hai, 13 tháng 7, 2015

CHỈ MỖI BỀ NGOÀI

Isa 1-4
Thời điểm: Vào khoảng năm 740 TCN. Địa điểm: Giu-đa, vương quốc phía Nam.
Giu-đa đang đối diện với nguy cơ bị tiêu diệt bởi tay tàn ác của người Asyri. Trong giờ phút khẩn cấp quyết định vận mệnh của quốc gia như thế, Đức Chúa Trời đã sai phái Ê-sai (hay I-sa) – một con người đặc biệt với một sứ điệp đặc biệt … “khó nghe”.
Lúc bấy giờ quốc gia Giu-đa đã đạt đến chỗ chín muồi cho sự phán xét. Những tội lỗi thâm căn cố đế của nó như thờ hình tượng, đạo đức giả, bất công và tham nhũng lan tràn khắp nơi, khiến cho nó không cách chi thoát khỏi án phạt của Đức Chúa Trời thánh khiết được. Cơn thịnh nộ công chính của Chúa sắp đổ xuống từ vua cho chí dân đen, đồng đều như nhau, hầu cho mọi người phải học biết được rằng, Chúa Toàn Năng không thể và sẽ không dễ bị xem thường.
Để hiểu được sách tiên tri I-sa hay Ê-sai, trước hết, chúng ta nên dành thời gian đọc lại các phần Kinh Thánh trong 2Các Vua 15-21 và 2Sử Ký 26-32. Tiếp theo, chúng ta cần phải biết rằng phần lớn sách tiên tri này được viết dưới dạng thơ, chớ không phải văn xuôi như trong Bản Dịch Cũ ở tiếng Việt. Mà ngôn ngữ thơ ca thì … bóng gió xa gần, mượn trăng nói hoa, mượn ta nói bạn, chớ không thể hiểu theo cái lối trần trụi của văn … kể chuyện được. Thêm vào đấy, lại còn là thơ … tiên tri nữa cơ. Thế cho nên, dù có uyên bác đến đâu thì anh chị em cũng nên sử dụng cho bằng hết tất cả các “quyền trợ giúp”, để có thể xuyên thủng Ê-sai mà mình vẫn … không sai! He he.
Bốn chương Kinh Thánh hôm nay là bản cáo trạng đối với thủ đô Giê-ru-sa-lem và vương quốc phía nam. Đây là thời điểm mà Giu-đa còn “ăn nên làm ra”, hay nói theo ngôn ngữ ngày hôm nay là kinh tế vẫn còn tăng trưởng bền vững, tiêu thị nội địa vẫn cao, thị trường chứng khoán vẫn ổn định chưa có dấu hiệu gì bất ổn (2: 7; 3: 16).
Trong bối cảnh thịnh vượng như thế mà lại đi rao giảng rằng, quốc gia sẽ bị tiêu diệt, đất nước sẽ trở nên hoang vu, xứ sở sẽ chỉ còn lại chủ yếu là phụ nữ và trẻ con thì chỉ có … điên mới tin mà thôi, đúng không? Thế nhưng, đó là sứ điệp cảnh báo chính thức đến từ Chúa đấy. Điều này cũng tương tự như mấy ông đang phương phi béo tốt, lúc nào cũng tự tin dõng dạc như kiểu bác Thanh “tau khỏe có chi mô” nhưng đùng một phát … đứt bóng. Đơn giản là vì không chịu kiểm tra sức khỏe định kỳ hoặc có kiểm tra thường xuyên nhưng bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo của bác sĩ.
Trong đời sống thuộc linh cũng vậy, người tin thờ Chúa cũng như người hầu việc Chúa cần phải thường xuyên kiểm tra tình trạng tâm linh của mình. Và một khi nhận được lời cảnh báo, nhắc nhở từ Chúa thì phải khiêm nhường đủ để lắng nghe và sửa sai.
Giu-đa bị kết tội là lìa bỏ Chúa và khinh bỉ Chúa (1: 4). Thoạt nghe “bỏ Chúa, khinh Chúa” cứ tưởng đơn giản như ta hiểu ngày nay là “không đi nhóm” hay “mồm thì a-men, mà lòng đầy ma men”. Thế nhưng, người Giu-đa xưa thì không hề có cảnh đó. Thậm chí, họ còn nhóm họp lễ lạt tưng bừng luôn. Từ câu 11-14 của chương 1 cho chúng ta thấy sinh hoạt tôn giáo của dân Giu-đa thời bấy giờ rất chi là sùng kính. Nào là dâng đầy đủ các loại của lễ, nhóm họp đầy đủ vào các ngày lễ; rồi thì là kiêng ăn, cầu nguyện, xông hương, … Nói chung là không thiếu chi cả, thậm chí dư thừa nữa là khác.
Thế mà vẫn bị Chúa … bác đấy. Răng lọa rứa? – Vì chỉ có mỗi cái vỏ sùng kính bề ngoài thôi. Còn bên trong í à: eo ôi, tởm lắm, dân ngoại có khi phải xưng bằng cụ đấy (1: 15, 21-23; 2: 6, 8; 3: 16). Mà cái vỏ thì chỉ có thể đánh lừa được con người thôi, chớ làm răng mà giấu được Chúa. Và thế là … chuyện gì đến phải đến: Chúa kêu án.
Nhẹ thì mùa màng thất bát, kinh tế sa sút, chứng khoáng sụp đổ (3: 1). Nếu nhiêu đó chưa đủ đô thì ngoại bang sẽ được sai đến, chiến tranh nổ ra, đàn ông con trai chết như ngã rạ, phố phường thành quách bị phá hủy … thấy thương luôn (1: 5-9; 3: 2, 25-26)
Đôi khi để trừng phạt một quốc gia nào đó về cớ tội lỗi của nó, Đức Chúa Trời ‘sai phái’ đến quốc gia ấy một ‘cán bộ thi hành án’, tức là một người lãnh đạo gian ác, hoặc một người lãnh đạo có “trình độ hạn chế” theo như cách nói của các quan nhà ta thời nay. Chính loại lãnh đạo kiểu ni sẽ kích hoạt loại án ‘nhẹ’ vừa kể ở trên ra cả nước cách nhanh chóng đấy.
Riêng trong trường hợp của vương quốc Giu-đa xưa thì Chúa cảnh báo là sẽ đưa “trẻ nít” và “đàn bà” lên cai trị đất nước (3: 4, 12). Theo đó, khi mà một “đứa trẻ con” hay một “phụ nữ” ngồi vào vị trí lãnh đạo quốc gia thì xứ sở ấy hay đất nước ấy đang bị rủa sả, đang bị phán xét đấy.
Sốc quá đúng không? Khó chấp nhận quá, đúng không? Thế nhưng, chính Chúa đã phán như vậy. Và nếu Đức Chúa Trời cũng áp đúng mức án này cho nước Mỹ, thì ‘chéc cú’ là năm tới nước này sẽ có nữ tổng thống đầu tiên đấy. Hãy chờ xem nhé.
Bốn chương Kinh Thánh hôm nay không chỉ có phần luận tội và tuyên án, mà còn có phần thuyết phục nhận tội để được tha bổng và thậm chí hưởng phước nữa kia đấy. Ấy là vì mục đích chính của kỷ luật không phải là hủy diệt, là loại bỏ mà là phục hồi, là được nhận lại.
Đức Chúa Trời trong bốn chương Kinh Thánh hôm nay vừa là Đức Chúa Trời của công lý, đồng thời cũng là Đức Chúa Trời của tình yêu. Chúa nghiêm phạt những kẻ phạm tội, nhưng cũng sẳn lòng tha thứ những ai biết tỉnh ngộ ăn năn. Còn đối với những ai bền lòng tin cậy Chúa, sống ngay thật theo Lời Chúa dạy, mặc cho xung quanh sự giả trá gian ác lộng hành, thì họ chẳng những không bị hình phạt chung với kẻ ác mà còn được hưởng phước ngay cả khi khắp xứ bị tai ương (3: 10).
Bạn là ai đối với Chúa ngày hôm nay: là người công chính đích thực theo như chuẩn mực của Lời Chúa hay chỉ là một người “có môi miệng tôn thờ Chúa, nhưng lòng thì cách xa Chúa”? Nếu bạn là đối tượng thứ hai thì tin vui cho bạn là: hãy xưng nhận tội lỗi của mình và trở lại cùng Chúa. Chúa bảo đảm rằng,  Dù tội các ngươi có đỏ như son, cũng sẽ trở nên trắng như tuyết; Dù đỏ thắm như vải điều, cũng sẽ trở nên trắng như lông chiên (1: 18)
Hãy nhanh chóng đáp lại lời mời gọi của Chúa dành riêng cho bạn hôm nay. Và đây là lời hứa: Nếu các ngươi sẵn lòng vâng lời, Thì sẽ được ăn sản vật tốt lành của đất. Nhưng nếu các ngươi khước từ và nổi loạn, Các ngươi sẽ bị hủy diệt bởi gươm (1: 19)
Quyết định thuộc về mỗi một chúng ta.


Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

ÁI TÌNH LÊN ĐỈNH

Nhã Ca 1-8
Nhã Ca tên thật là ‘bài ca của mọi bài ca’, là ‘top hit’, nếu nói theo ngôn ngữ thời nay. Nhã Ca thuộc nhóm văn chương khôn ngoan của Kinh Thánh. Nó mô tả sự khôn ngoan về mối quan hệ tình ái và là một câu chuyện tình lứa đôi với đầy cung bậc ái ân.
Bao học giả xưa nay, trong lẫn ngoài Hội Thánh, luôn cố gắng bằng mọi cách để ‘bóc tách’, ‘soi mói’ đủ mọi góc cạnh.
Kẻ thì thấy trong 8 bài (chương) thơ này chỉ đơn thuần là mô tả khía cạnh tình dục của hai người trẻ đang yêu nhau say đắm, bất chấp mọi phong tục, lễ giáo khe khắt thời bấy giờ; người thì chỉ chăm chăm vào nghĩa bóng, tức là những bài học thuộc linh ẩn đằng sau những ‘lời có cánh’ mà chàng và nàng dành cho nhau. Người thì nói Nhã Ca là câu chuyện của ‘hai người yêu nhau’, trong khi số khác lại bảo: đấy đích thị là cuộc tình tay ba.
Thật ra, có hai quan điểm giải kinh căn bản liên quan đến sách Nhã Ca.
Quan điểm truyền thống cho rằng Nhã Ca là một lối nói bóng gió về sự liên hệ tình yêu giữa Đức Chúa Trời và Y-sơ-ra-ên, hoặc giữa Chúa Cứu Thế và Hội Thánh. (Dầu chẳng có chỗ nào trong Tân Ước trích dẫn hoặc ám chỉ đến Nhã Ca, và cũng không có chỗ nào trong Kinh Thánh hậu thuẫn cho quan điểm này cả). 
Còn quan điểm hiện đại thì xem Nhã Ca, như là một vở kịch thơ tán dương sự chiến thắng của tình yêu chân chất, trong trắng của một cô gái trẻ miền quê đối với người yêu dân dã ‘ai bảo chăn … chiên là khổ’ của mình trước những lời tán tỉnh ‘ngọt hơn mía lùi’ và vô vàn của cải, địa vị hấp dẫn chào mời từ vị vua cao sang quyền quý Sa-lô-môn! 
Ngoài ra, cũng còn có một quan điểm ‘ngoại đạo’ nữa. Quan điểm này liệt Nhã Ca vào hàng ‘dâm thơ’ tức là một tác phẩm thơ ca đặc tả các cung bậc, và tư thế làm tình của một đôi nam nữ. Sở dĩ, có quan điểm này là do người ta đọc sách cổ, thơ xưa dưới cái nhìn hay lăng kính văn hóa của thời hiện đại, tại một quốc gia văn minh nào đấy. Và thế là tha hồ ‘suy bụng ta ...!”
Sở dĩ có chuyện ‘tưng bừng’ như thế là tại vì … THƠ!
Nhã Ca là ‘một’ bài thơ. Mà ngôn ngữ thơ ca thì bao giờ cũng khác với ngôn ngữ văn xuôi hay tường thuật. Đã vậy, đây lại là thơ cổ, thơ xưa, nên không cãi nhau chí chóe mới là lạ. Chưa hết, đây còn là những lời mà ‘hai người đang yêu say đắm’ dành cho nhau, nên khi ‘ngâm kíu” nó, chúng ta cũng phải ‘thông cảm’ thì mới … thấm!
Chẳng hạn, câu này: “Người yêu của anh, anh ví em như ngựa cái kéo xe của Pharaon” (1:9).
Pharaon là từ mà người Ai-cập gọi vua của họ, giống như người Trung Quốc xưa gọi vua là hoàng đế vậy. Ai-cập nổi tiếng về các loài ngựa, nhất là ngựa chiến. Ngựa kéo xe (thường là 3 con cho một xe) của Pharaon luôn là ngựa đực. Nhưng không hiểu tại sao ở đây ‘chàng’ lại tâng bốc người yêu của mình bằng một mỹ từ thật ‘bổng dưng muốn … tát’: NGỰA CÁI!
(Dù luôn khuyên con dân Chúa luôn ăn Lời Chúa, uống Lời Chúa, nói Lời Chúa, nhưng ở đây MSB tui muốn ‘thì thầm … mùa thu’ với mấy chàng đang yêu rằng, chớ dại bê ‘nguyên xi’ câu này mà ‘nịnh’ với ‘nàng’ của mình nhé. He he).
Chuyện “hai đứa” đang say, gọi nhau bằng … ‘con’ gì tùy thích, ta không dám ‘xía’ vào. Ta chỉ muốn ngẫm xem nơi ‘nàng’ ngựa cái kia có phẩm chất hay đặc tính gì mà lại được đặt cách đứng chung ‘bè’ với mấy ‘anh’ chuẩn … ngựa kia mà thôi.
Ngựa kéo xe cho Pharaon trước hết phải là ngựa đẹp, tiếp theo phải khỏe và cuối cùng, cũng là yếu tố quan trọng nhất liên quan đến tính mạng của Pharaon mỗi khi xông pha chiến trận, đó phải là một ‘chị’ ngựa có kỷ luật, được huấn luyện tinh thông đến độ đang chạy nước rút mà vẫn có thể ‘phanh’ gấp đến nỗi cả thân mình đứng thẳng lên trời nhằm tránh một mũi giáo mà kẻ thù đang ‘canh me’ phóng ngang qua để sát hại vua.
Nếu Chúa Giê-xu muốn cất lời khen chúng ta, người yêu của Ngài, thì liệu Ngài có nhìn thấy ba yếu tố ấy (đẹp, khỏe, và có kỷ luật. Hẵn nhiên là nhấn mạnh đến ý nghĩa nội tâm, thuộc linh) nơi mỗi chúng ta để cao giọng rằng, “hỡi bạn tình ta, ta sánh mình như ngựa cái của xe Pharaon” không?
Hơi bị hay, đúng không?
Thế nhưng để … chọt đúng được chỗ hay của nó, hay để không bé cái nhầm thì trước hết, người đọc Kinh Thánh hôm nay nói chung và sách Nhã Ca nói riêng, cần phải đọc bằng mắt, chớ đừng đọc bằng ‘trí’. Tức là in trí sẵn rồi, theo kiểu: “sách đấy có nghĩa là như thế, như thế; Mục sư này đã từng giảng như thế, như thế; Tiến sỹ kia đã từng dạy như thế, như thế, …” 
Ngoài ra, chúng ta cũng không được quên rằng, mỗi đoạn hay một sách của Kinh Thánh chỉ có MỘT Ý TƯỞNG CHỦ ĐẠO hay một ý chính xuyên suốt mà tác giả muốn gởi gắm, trước hết, cho người đọc nguyên thủy, tức là người đọc đầu tiên mà tác giả muốn nhắm đến mà thôi. Có nhiều cách áp dụng ý chính đó cho từng hoàn cảnh cụ thể, nhưng ý chính thì chỉ có MỘT.
Trong Nhã Ca thì Tình Yêu là ý chủ đạo, giống như Khôn Ngoan là chủ đề của Châm Ngôn vậy.
Sách Nhã ca khởi sự với nàng thiếu nữ mong ước nụ hôn của người yêu và kết thúc với lời mời gọi khẩn trương chàng đến sự thắm thiết của tình yêu. Tiếng nói của tình yêu trong Nhã ca, giống tiếng nói của khôn ngoan trong Châm Ngôn là tiếng của người nữ, gợi ý rằng tình yêu và khôn ngoan có sức mạnh thu hút người nam với những tinh tế và huyền nhiệm quyến rũ của người nữ.
Nếu đọc thật kỹ ta sẽ thấy được nàng Yêu đang mơ trong cơn mơ tình ái, đang say trong nỗi nhớ niềm trông. Ngôn ngữ của nàng thoạt nghe như thật, nhưng lại là mơ, là ước; còn tiếng nói của chàng, nếu ‘soi’ thật kỹ thì hóa ra cũng là bởi nàng tơ tưởng mà thành đó thôi. 
Bao nhiêu nam thanh, nữ tú hãy nhớ lại ‘cái buổi ban đầu’ hẹn gặp người ta mà xem. Ôi bao nhiêu là toan tính, bao nhiêu là phương án: Chàng ‘nói’ thế này, mình ‘nói’ thế này. Nàng ‘chớp’ thế này, mình ‘đáp’ thế này. Nhưng than ôi, những ‘nói’ cùng ‘chớp’ hoành tráng, mùi mẫn kia chỉ toàn nằm trong trí, hoặc cùng lắm là … lẩm nhẩm một mình, vì nếu gặp được nhau rồi thì … không ‘đứng hình’, cũng bị … chập mạch nói cà tưng! 
Tất cả mấy ‘pha’ mùi mẫn, lâm ly kia đều là giả ráo trọi, chỉ có một điều duy nhất là thật: tình cảm mà hai đứa dành cho nhau là thật, rung động đầu đời là thật. Và chính cái thật của tình yêu đó mà nàng Yêu đã tung ra một status bất hủ:
Xin anh đừng kể hèn sang
Coi em như chiếc ấn vàng trong tâm,
Ái tình mạnh tợ tử thần,
Lòng ghen bốc cháy như âm phủ kề.
Tình yêu, đám lửa thật ghê,
Phừng phừng cao ngọn, tư bề cháy thiêu.
Dù sông biển nước thật nhiều
Cũng không dập tắt tình yêu được nào;
Dù ai tiền bạc chất cao,
Ái tình không thể mua vào được đâu,
Tình đôi ta vững xiết bao.
Có gì phá nổi tình sâu bao giờ?
 (8: 6-7 – Bản Diễn Ý)
Đỉnh điểm của Nàng Yêu nằm ở đó, cốt lõi của tình yêu thật là ở đó, đoạn kết của tình yêu thật là ở đó. Hỡi những người đã yêu, đang yêu và sắp yêu: hãy dành thời giờ đọc, suy gẫm sách Nhã Ca và thơ Corinhto thứ nhất đoạn 13 nhiều thêm nữa nhé. Hỡi những người đang yêu, bạn có đang thật sự ở trong lâu đài tình ái, đang thật sự nếm biết vị của quả táo tình yêu thật (7:13) mà Thiên Chúa sẵn dành cho riêng bạn và người bạn tình duy nhất của bạn mà thôi hay không?


Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

GIẢI MÃ NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI

Giáo Huấn 7-12
Trong 6 chương còn lại của sách Giáo Huấn hay Truyền Đạo mà chúng ta đọc hôm nay, tác giả tiếp tục đưa ra những bằng chứng “dưới mặt trời” về sự vô nghĩa của đời sống con người.
Không chỉ là vô nghĩa trong những gì ta làm và trong những gì ta có, mà ngay cả việc ta là người thế nào cũng trở nên vô nghĩa nếu ta xa cách Đức Chúa Trời. Ngay cả người công bình lắm khi cũng bị đối xử như thể họ là kẻ làm ác (8: 14) hay một tội phạm có thể phá hủy công việc của nhiều người tốt (9: 18). Và thậm chí, một sống người đạo đức, ngay thẳng dường như cũng chẳng được lợi lộc gì.
Vâng, “dưới mặt trời”, trong đời này thì có vẻ đúng là như vậy. Tuy nhiên, khi chạm đến đời sau thì sự việc lại hóa ra khác hẳn: “Người phạm tội dù làm ác cả trăm lần, vẫn được sống lâu. Tuy nhiên, tôi biết những người kính sợ Đức Chúa Trời sẽ được phước lành, vì họ kính sợ Ngài, còn kẻ ác sẽ không được phước lành, cuộc đời kẻ ác sẽ qua đi như cái bóng, không lâu bền, vì họ không kính sợ Đức Chúa Trời. (8: 12-13)
Còn nữa, mỗi một phúc lành từ nơi Thiên Chúa đều kèm theo nó một trách nhiệm tương ứng.
Bạn là người trẻ tuổi phải không (11: 9-10)? Chúa sẽ ‘tính sổ’ với bạn căn cứ trên cách mà bạn sử dụng tuổi thanh xuân và sức lực của mình đấy nhé.“Hỡi người trẻ tuổi, hãy vui mừng trong tuổi thiếu niên! Hãy vui hưởng thời thanh xuân của con. Hãy đi theo đường lối lòng mình muốn và mắt mình ưa thích. Nhưng phải biết rằng vì mọi việc ấy, Đức Chúa Trời sẽ đem con ra mà xét xử.” (11: 9)
Quý vị thuộc thành phần cao niên à (12: 1-7)? Đừng xem điều đó như là cái cớ để được miễn giảm nhé. Già trẻ gái trai lớn bé gì Chúa cũng xét cùng một chuẩn giống nhau hết đóa. “Vì tất cả chúng ta đều phải trình diện trước tòa án Đấng Christ để mỗi người nhận lãnh tùy theo điều thiện hoặc ác mình đã làm lúc còn trong thân xác (2 Corinhto 5: 10)
Trong hai câu cuối cùng của sách Giáo Huấn, vị Truyền Đạo hay Giảng Sư đã đưa ra lời kết: Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tuân giữ các điều răn của Ngài. Đó là phận sự của con người. Vì Đức Chúa Trời sẽ đem ra xét xử mọi việc, kể cả những việc kín giấu, dù thiện hay ác (12: 13-14).
Ở bất cứ độ tuổi nào, một đời sống mà xa cách Đức Chúa Trời thì đều vô nghĩa, trống rỗng, bất kể người đó khôn ngoan, giàu có hay siêng năng chăm chỉ đến đâu đi nữa. Ngoài Đức Chúa Trời ra, thì không một người nào hay một điều gì nơi thế hạ, tức “dưới mặt trời” có thể lấp đầy khoảng trống trong tâm linh và đời sống của mỗi một chúng ta. Do đó, Hãy kính sợ Đức Chúa Trời và tuân giữ các điều răn của Ngài. Đó là phận sự của con người. (12: 13)
Bạn thân mến, hãy xem xét đời sống của mình theo như những gì bạn đang làm, những gì bạn đang có và vị thế hiện tại của bạn. Có phải Đức Chúa Trời là tâm điểm mọi hoạt động của bạn không? Chúa có thật sự quan trọng hơn tài sản, của cải của bạn không? Và Ngài có phải trung tâm của chính bạn không? Nếu câu trả lời là không thì đâu là những thay đổi mà bạn cần phải làm ngay hôm nay?
Trong 6 chương Kinh Thánh hôm nay cũng có một vài chỗ khó hiểu, nhất là cho những ai sử dụng Bản Dịch Cũ (1926). Chẳng hạn, câu ni:
Kẻ truyền đạo nói: Sau khi xem xét muôn sự từng điều từng vật, đặng tìm chánh lý, thì nầy là điều ta tìm được: Ấy là lòng ta hãy còn tìm mà chưa tìm ra: Trong một ngàn người đàn ông ta đã tìm được một người; còn trong cả thảy người đàn bà ta chẳng tìm được một ai hết. Nhưng nầy là điều ta tìm được: Đức Chúa Trời đã dựng nên người ngay thẳng; song loài người có tìm kiếm ra lắm mưu kế. (7: 27-29)
Nếu chỉ đọc lướt qua thì dễ đi đến kết luận rằng phụ nữ là … xấu trọn gói luôn, bói cũng không ra được một bà nào âu-kơ cả. Nhiều người vội chụp cho Sa-lô-môn cái mũ “thù ghét đàn bà” – do bị 1,000 bà vợ ‘quần’ cho tơi tả luôn – hay thậm chí nóng hổi tính thời sự là ‘thằng chả’ chắc bị … gay (đồng tính) nên chỉ khoái mỗi đàn ông. He he.
Tuy nhiên, để hiểu đúng ý nghĩa mà Sa muốn nói ở đây thì trước hết, phải kết dính với 2 câu trước đó, tức là câu 25-26. Chuyện có liên quan đến tình dục ngoài luồng, tình dục không chính chủ đấy ạ. Tiếp theo, cần phải lưu ý rằng chuyện “tìm được một … đực rựa trong nghìn người” là điều anh í dốc lòng tìm nhưng tìm CHƯA ra. Điều anh í tìm được hay phát hiện được chỉ là ri nì: “Ấy là lòng ta hãy còn tìm mà chưa tìm ra. Đóa, thấy huề vốn chưa.
Nếu anh chị em sử dụng Bản Dịch Mới thì câu này sẽ dễ hiểu hơn, khỏi đoán già đoán non gì hết: “Tôi chuyên lòng tìm hiểu, nhưng vẫn chưa hiểu được ý nghĩa câu phương ngôn: ‘Trong số ngàn người nam, tôi tìm được một người. Còn trong số ngàn người nữ tôi chẳng tìm được một ai.’”
Một câu Kinh Thánh khác cũng khiến nhiều người thắc mắc. Đó là “Trái tim của người khôn ở bên hữu; còn trái tim của kẻ dại ở bên tả (10: 2). Bản Hiệu Đính dịch câu này sáng rỡ luôn, khỏi cần giải thích thêm: Lòng người khôn ngoan hướng về điều phải, Còn lòng kẻ ngu dại hướng về điều trái.
(Trong VietBible có sẵn các bản dịch Kinh Thánh tiếng Việt khác nhau hoặc anh chị em cũng có thể tải chúng về điện thoại của mình cách miễn phí, nhằm nâng cao khả năng tự khám phá Lời Chúa của mình nhé. Đã đến lúc phải nâng lê-vồ rồi đấy)
Cuối cùng, vì sách Giáo Huấn hay Truyền Đạo cũng thuộc nhóm văn thơ Khôn Ngoan nên cũng có lắm điều khôn để ta có thể … lận lưng làm vốn trong đời đấy. Hai câu Kinh Thánh được chọn làm phần kết cho ‘Bình Lựng’ hôm nay liên quan đến thái độ của người dưới đối với kẻ trên.
“Nếu chủ nổi giận, đừng bỏ việc, nhưng phải cư xử mềm mỏng, như thế có thể ngăn ngừa tội nặng” (10: 4 – BDY)
Chớ nguyền rủa vua dù chỉ trong tư tưởng,
Đừng nguyền rủa người giàu sang quyền quý dù chỉ trong phòng riêng,
Vì chim trời có thể chuyển tải tiếng nói của bạn,
Hoặc các loài có cánh có thể tường thuật lời của bạn.  (10: 20)
Mỗi khi nghĩ về hiện tình đất nước hay được biết về một sự kiện, thông tin gì đấy tại quê nhà qua các phương tiện thông tin đại chúng hay qua người thân, hỡi anh chị em, hãy canh giữ lòng mình, trí mình để không phạm tội cùng Chúa vì những lời chữi vô tội vạ tuôn ra từ môi miệng chúng ta.


Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

KHÁM PHÁ NGHỊCH LÝ CUỘC ĐỜI

Giáo Huấn 1-6 
Chúng ta bắt đầu tiến vào sách Giáo Huấn hay sách Truyền Đạo – một cuốn sách … ‘khác người’ ngay từ trang đầu tiên. Đọc đến đâu bi quan, hoang mang đến đấy. He he
“Hổng biết có nhầm lẫn gì không mà khẩu khí sao giống của nhà Phật hơn là nhà Chúa vậy Thầy?” – Nhầm là nhầm thế nào. Hàng chính chủ đấy. Đúng chuẩn được Đức Chúa Trời thần cảm, có ích cho việc dạy dỗ chân lý, bác bỏ điều sai trái, sửa chữa lỗi lầm, đào luyện con người sống công chính, hầu cho người của Đức Chúa Trời được trang bị đầy đủ và sẵn sàng để làm mọi việc lành cơ đấy (2 Timothe 3: 16-17)
Chìa khóa để không bị … ‘đậu phụng đường’ … khi tìm hiểu sách Giáo Huấn là cụm từ: “dưới trời/dưới mặt trời”. Đó là cụm từ mà tác giả sử dụng để chỉ về thế giới này, thế giới vật chất hữu hình trên đất hay nôm na là đời này. Chỉ đời này, chỉ thế giới hiện tại dưới bầu trời hay dưới mặt trời này mà thôi nhé. Còn “trên mặt trời” hay đời sau thì đây … không dám đụng đến đâu đấy. He he
Trong cả sách này, tác giả sử dụng tổng cộng cả thảy 29 lần cụm từ “dưới trời/dưới mặt trời” và 38 lần cụm từ “hư không” để chỉ ra sự vô nghĩa của đời sống một người trên đất mà không có Đức Chúa Trời.
Thật sự thì cuộc sống là một điều bí ẩn, là một ẩn số, và là … một câu đố. Từ cái nhìn của những ai không biết Đức Chúa Trời, thì chỉ có một từ duy nhất có thể diễn tả cuộc đời của họ mà thôi. Đó là từ “vô nghĩa”.
Kết cuộc của mọi hoạt động, mọi cố gắng nỗ lực, tranh đấu, thủ đoạn, giành giật, … của họ trong suốt cuộc đời, cũng không thể nào đem lại sự thỏa mãn đích thực cho họ. Sớm hay muộn thì những người ấy cũng sẽ nhận ra rằng, tất cả đều vô nghĩa trước cái chết.
Từ những gì mà mình đã trực tiếp trải nghiệm, người Truyền Đạo hay vị Giảng Sư kết luận rằng “ở dưới mặt trời” thì chẳng có điều chi hay việc gì có thể mang lại cho ta sự thỏa mãn vĩnh viễn cả. “Mọi việc trên đời đều vô nghĩa! Tất cả đều hư ảo, phù hoa!”
Ngay phần dạo đầu (1: 1-11), với những vòng quay đơn điệu của những chu kỳ vận động trong tự nhiên (mặt trời, gió thổi, nước chảy, …) đã có thể làm nản chí khách Bộ Hành rồi đấy.
Những chu kỳ này sao giống cảnh đời của ta quá dzậy. Thức dậy - ăn uống – đạp xe đến công ty - làm chừng ấy việc - về nhà - ngủ nghỉ - rồi lại thức dậy ăn uống … Ngày nào cũng như ngày nào, cũng đoạn đường đó, cũng công việc đó, những đồng nghiệp đó, …
Mới đầu thì rất chi là hồ hởi, phấn khởi nhưng một năm sau, 5 năm sau, 10 năm sau, … thì sao? Có khi nào bạn đã cảm thấy nản, thấy chán, thấy đơn điệu, trống vắng chưa?
Làm răng đây cho đời luôn tràn đầy ý nghĩa? Mần chi đây để ngày nào ta cũng có thể hớn hở ca vang “cuộc đời vẫn đẹp sao”?
Quá đơn giản. Có điều kiện mà. Sợ gì, chơi tới bến luôn đi. (Nhớ rằng, tác giả đang là vua). Không thử thì làm sao biết (2: 1). Món nào cũng thử nhưng không nghiện à nha. Chơi thì chơi nhưng mà “sự khôn ngoan vẫn còn dẫn dắt lòng ta” à nha (2: 3).
Ăn chơi chán rồi thì chuyển sang chí thú làm ăn, tạo dựng sự nghiệp (2: 4-10); Làm ăn thành đạt chán rồi thì chuyển sang trau dồi học vấn, thi cử đổ đạt, chuyên tâm nghiên cứu (2: 12-22); Chán học hành nghiên cứu rồi chuyển sang tìm ý nghĩa trong công tác xã hội, trong việc giải quyết những bất công xã hội (4: 1-16); Chán công tác xã hội liền quay sang tìm khuây khỏa trong tôn giáo (5: 1-12).
Nhưng ngay trong lĩnh vực này, người Truyền Đạo hay Giảng Sư cũng nhận thấy là hư không! Ấy là vì những tổ chức tôn giáo theo nghi thức, không có năng lực để ngăn chận hành vi sai trái và không khiến cho sự bất công dừng lại. Chủ nghĩa tôn giáo theo hình thức là rỗng tuếch và hư không cũng như những thứ khác trong cuộc sống nơi trần thế, tức “dưới mặt trời” mà thôi.
Người Truyền Đạo hay Giảng Sư – mà phần lớn các nhà giải kinh đều cho rằng đó chính là vua Sa-lô-môn – với mục đích khám phá ý nghĩa đích thực của đời người, đã đi tới tận cùng của mọi lĩnh vực, mọi hoạt động trong đời sống con người. Ông có đủ điều kiện để thực hiện “công trình nghiên cứu” đó suốt cuộc đời của mình. Thế nhưng, kết luận cuối cùng của ông là: “Tất cả đều hư không!” Tất cả những điều được tìm thấy trong thế gian này như thu nhận kiến thức, tìm kiếm sự vui thích, tích lũy của cải, khám phá triết lý sống, … không thể làm thỏa nguyện tấm lòng của con người.
Đó là điều mà mỗi một người sống trên đất cần biết. Đó là điều mà mỗi một con dân Chúa cần biết. Thế nhưng, trong thực tế thì còn có quá nhiều người chưa biết hay không chịu biết, không chịu nhìn nhận điều này.
Vì chưa biết, không chịu biết hay không chịu nhìn nhận điều này nên người ta – số thì miệt mài chơi, số thì miệt mài ‘cày’, số thì miệt mài … ‘đày’ chính mình trong vô vàn hoạt động với ảo tưởng rằng nếu ta có được điều ấy, có được chừng nấy thì đời sẽ nên … tiên!
Dù có là người tin nhận Chúa Giê-xu đi nữa nhưng nếu cuộc đời bạn đang bị chi phối hay được thúc đẩy bởi quan điểm sai lầm “dưới mặt trời” thay vì “trên mặt trời” thì bạn chưa thật sự sống cho sự đời đời đâu. Bạn vẫn còn đang tiếp tục theo đuổi những giá trị sai lầm, vô nghĩa và kết cuộc là thất bại và thất vọng đang chờ sẵn bạn ở phía trước đấy.
Khá nhớ rằng, Sa-lô-môn đã biết Đức Chúa Trời và đã được Ngài ban phước rất nhiều, nhưng ông đã từ bỏ Chúa khi đi theo lối riêng của mình bằng cách chọn những gì “ở dưới thấp” thay vì những điều “ở trên cao”. Thế cho nên, không có gì lạ khi ông trở nên bi quan và hoài nghi khi nhìn cuộc đời. Bi quan đến độ, theo ông, thì kết cuộc cuối cùng của mọi người – dù khôn ngoan hay dại khờ, giàu sang hay nghèo khó – và thậm chí giữa con người và con vật cũng chẳng khác gì nhau.
Không biết nhạc sĩ Lê Dinh khi sáng tác nhạc phẩm Trở Về Cát Bụi có từng đọc qua sách Giáo Huấn hay Truyền Đạo này chưa mà ‘quất’ một câu giống y chang Sa-lô-môn nè: “mai kia chết rồi trở về cát bụi giàu khó như nhau”. Chịu khó đọc lại chương 3 và chương 6 để ‘cảm’ cho bằng hết cái mùi bi quan của vị vua từng nổi tiếng là khôn ngoan hơn người nha anh chị em.
Sáu chương Kinh Thánh hôm nay, cũng có thấp thoáng bóng dáng của Đức Chúa Trời rồi đấy nhưng tác giả vẫn chưa chịu “lộ bài” đâu. Hôm nay, ông chỉ giới thiệu cho chúng ta những nghịch lý của cuộc đời mà thôi. Còn “Ý Nghĩa Đời Người” đích thực thì xin vui lòng chờ đến ngày mai.