Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015

ĐƯỜNG GƯƠM CÔNG LÝ

Ê-xê-chi-ên 20-23 
Tiên tri Ê-xê-chi-ên thường hay đổi vai thành nhà biên kịch khi sử dụng vô số hành động mang tính biểu tượng để … kịch hóa tình trạng tuyệt vọng hầu đến của Giê-ru-sa-lem. Phần Kinh Thánh hôm nay vẫn tiếp tục đề tài luận tội đối với dân sự Chúa (cả Y-sơ-ra-ên lẫn Giu-đa), từ dân cho tới vua, mà đỉnh điểm là thủ đô Giê-ru-sa-lem.
Cả một chương 20 được dành trọn để nhắc lại “tiền án, tiền sự” của tuyển dân, từ thuở còn làm nô lệ ở Ai-cập cho đến tận lúc bấy giờ đang trong cảnh lưu đày ở xứ Babilon. Mà Chúa nhắc lại “chuyện cũ” làm gì, không lẽ, Chúa phạt con cháu vì tội lỗi của cha ông sao? Nếu như rứa thì Chúa mâu thuẫn với chính mình à nha. Vì mới hôm qua, Chúa khẳng định là không hề có chuyện “con khát nước vì cha ăn mặn” kia mà.
Yên tâm đi, Chúa nhắc lại chuyện cũ để thấy rằng, sở dĩ các ngươi ngày nay phải “uống nước” là vì chính các ngươi “ăn mặn”, thậm chí quá mặn, mặn hơn gấp bội phần hơn tổ phụ các ngươi từ trước đến giờ cộng lại nữa kia! Đứng đầu trong các món “mặn” mà dân sự Chúa mê như điếu đổ là thờ lạy hình tượng. Tiếp theo là không giữ ngày nghỉ (trong tuần, trong năm).
Mà tại sao dân Chúa lại mê hình tượng rứa hì? Để trả lời được câu hỏi này thì ta phải xem lại gốc tích của những hình tượng (những thần thánh) này. Dân Chúa không bao giờ nhập hình tượng của những quốc gia hay vùng lãnh thổ … bé bằng cái lỗ mũi đâu nha. Đã “nhập” là phải từ mấy nước lớn cơ. Ai-cập, Asyri và Babilon. Thế mới oách.
Đơn giản là ri nè: Chúa mình lớn đâu không thấy, chỉ thấy mình đang bị ‘nó’ cai trị, mình đang làm thuê cho nó, làm tớ cho nó. Thế thì, mình bổ sung thêm thần của tụi nó vào thì có phải hay hơn không. Đầy đủ cả rồi còn gì. Muốn gì có nấy.
Biết bao con dân Chúa từ xưa đến nay vẫn còn bị lối tư duy bệnh hoạn này kiểm soát, nên không thể “hết lòng, hết linh hồn, hết sức, hết trí mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời” của mình được. Họ thờ Chúa nhưng đồng thời vẫn muốn được “giống các dân tộc, các quốc gia trên đất, thờ thần gỗ và đá” (20: 32). Họ thờ Trời nhưng vẫn muốn sống theo chuẩn mực của Đời. Rồi khi không … gặp ‘thời’ họ liền tìm đến với Trời để xin được cứu giúp như các trưởng lão Giu-đa trong câu chuyện ngày hôm nay. Đối với những người mà chỉ có mỗi cái vỏ tin kính bề ngoài thì lời cầu nguyện duy nhất của họ mà Chúa sẽ nghe là lời cầu nguyện xưng tội, lời cầu nguyện ăn năn mà thôi.
Tội lỗi của dân sự Chúa mà đại diện là Giê-ru-sa-lem, vào lúc bấy giờ, đã đạt đến mức … ngoại hạng rồi. Cả đất đai lẫn con người cần phải được thanh tẩy, cần phải được rửa sạch trước khi được Chúa chấp nhận trở lại.
Như việc tinh luyện kim loại bằng lò nung chảy thế nào, thì dân sự Chúa nói chung cần phải được lọc bỏ mọi tạp chất, hay cáu cặn qua lò hoạn nạn thể ấy (22: 22). Như đất ô dơ, nhiễm độc cần một cơn mưa lớn, và thậm chí là một trận lụt để rửa sạch thế nào thì quốc gia Y-sơ-ra-ên và Giu-đa cần một trận càn quét lớn thể ấy. Babilon được chọn để làm thanh gươm công lý trong tay Đức Chúa Trời để thi hành sứ mạng đó.
Và gươm hủy diệt đã được rút ra khỏi vỏ rồi. Địa điểm thi hành án cũng đã được bốc thăm xác định rồi (21: 27). Chết chắc rồi con ơi.
Hình phạt thì luôn có sự đau đớn. Song nó có mang lại lợi ích hay không lại tùy thuộc nơi phản ứng của kẻ bị đòn! Thông qua những hình ảnh, ngụ ngôn, minh họa, được lập đi lập lại cách liên tục, tiên tri Ê-xê-chi-ên đã cố gắng làm cho người ta thấy được sự kinh khiếp một khi Đức Chúa Trời đưa tay ra trừng phạt. Đó là gươm, là lò luyện kim và là nồi ninh xương!
Thế nhưng, mục đích chính của Đức Chúa Trời không phải là giáng một đòn chí mạng để hủy diệt. Ngài đang tìm kiếm sự ăn năn – một sự thay đổi tâm trí, thay đổi tấm lòng và thay đổi hướng đi đối với hành động tội lỗi. Ngày nay, ăn năn có vẻ như lạc hậu, đề-mốt nhưng nó không bao giờ là lỗi thời nếu còn có tội lỗi nơi chúng ta.
Trong chương 23, một lần nữa, Ê-xê-chi-ên lại dùng lối tả thực đến trần trụi như đã từng trong chương 16 để vạch trần mức độ dâm loạn, đĩ thỏa thuộc linh, tức là sự thờ lạy hình tượng của Giê-ru-sa-lem. Đó là sự ghê tởm đối với Chúa và hình phạt dành cho tội này là vô cùng khủng khiếp.
Nhớ nha anh chị em, Chúa gọi những người thờ lạy hình tượng – dù là sì sụp khấn vái, lạy lục một hình tượng bằng gỗ, đá hay thần tượng một ai đó, một điều gì đó – là những con đĩ thuộc linh! Một từ quá mạnh, quá nặng, quá sốc đúng không. Nhưng chính Chúa nói đấy.
Thế mới biết Chúa ghét, Chúa giận và Chúa khinh bỉ những kẻ mang danh Chúa mà lại thờ lạy hình tượng là dường nào. Hỡi anh chị em, đừng bao giờ trở thành một người như thế nhé.
Kết thúc phần ‘bình lựng’ hôm nay, xin được trích dẫn Ê-xê-chi-ên 22: 30 “Ta tìm kiếm một người ở giữa họ để xây tường thành, để đại diện cho xứ sở đứng trám vào lỗ hổng trước mặt ta hầu cho ta khỏi hủy diệt xứ, nhưng ta không tìm thấy
Đó là điều Chúa đã và đang tìm kiếm trước giờ phán xét của Ngài hầu đến. Bạn có thể là một người đại diện cho xứ sở mình trước mặt Chúa ngay hôm nay không?


Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

HỌA SẴN CHỜ NGƯƠI

Ê-xê-chi-ên 16-19
Hết diễn kịch câm, giờ chuyển sang kể chuyện, sự kiên nhẫn của Chúa đúng là có một không hai. Ê-xê-chi-ên liên tục thay đổi phương cách truyền thông, theo lịnh Chúa, nhằm tỉnh thức dân tộc của mình theo nguyên tắc “còn nước, còn tát”, dù biết rằng, chúng đã “tai điếc, mắt mù” nặng lắm rồi.
Vâng, trong 4 chương Kinh Thánh hôm nay, Ê-xê-chi-ên chuyên trị độc có một món kể chuyện. Không phải kể theo kiểu trần thuật hay tường thuật bình thường mà là kể chuyện ngụ ngôn. (Nếu ‘mem’ nào chưa biết chuyện ngụ ngôn là chi thì tự gu-gồ đi nhé. Đây ứ rảnh. He he).
Chuyện đầu tiên dành riêng cho nàng – hay mụ thì đúng hơn – Giê-ru-sa-lem mà thôi. Còn tại sao thành phố này được kể là giống cái, mà không phải là giống đực thì … chịu. (Chờ về trễn hỏi đi). Chỉ biết rằng, ả … dâm tới số luôn.
Suốt chương 16, từ lúc lọt lòng cho đến tận lúc sang Babilon vào “trại phục hồi nhân phẩm”, con nhỏ Giê này toàn xuất hiện trong cảnh hoặc khỏa thân, hoặc bán khỏa thân không à.
Thói thường, gái bán dâm luôn nhận tiền nơi những kẻ mua dâm, hoặc có khi các cô chỉ cho không chớ không bán, tức không nhận tiền, theo kiểu “tình cho không, biếu không”. Thế nhưng, “nữ hoàng sexy Giê-ru-sa-lem” thì trả tiền cho những người đến hành dâm với mình! ‘Chơi’ dzậy mới sốc!
Chính vì thế, mà cô chị Samari, tức thủ đô của vương quốc phía Bắc Y-sơ-ra-ên, và cô em Sô-đôm – những thành phố trụy lạc nổi tiếng từ ngày xưa cho đến lúc đó – đều phải lác mắt, bái phục tình nguyện nhường ngôi … đĩ thõa cho Giê đấy!
Kinh Thánh mà sao … quá ‘mát mẽ’ rứa hì?
Yên tâm đi. Bóng gió đấy. Chúa đang lên án tội thờ lạy hình tượng cách vô độ của Giê-ru-sa-lem đấy. Hết nhập thần của Ai-cập, lại rước thánh của Asyri và hiện tại lúc đó là thêm ma … Ba-bị (Babilon)!
Mà Giê-ru-sa-lem có phải là vô thần đâu cơ chứ. Dẫu nguyên thủy, Giê-ru-sa-lem là một thành của dân Giê-bu-sít (16: 3) nhưng đã được Chúa chọn lựa và biệt riêng ra cho chính mình Ngài. Và cũng chỉ từ khi thuộc về Chúa, nó mới được nổi tiếng, mới trở nên ‘có số có má’ trong toàn thế giới thời bấy giờ, nhất là trong thời Salomon.
Ấy vậy mà, Chúa, Đấng khiến cho thịnh vượng, nổi tiếng thì không thờ, lại đi lấy những phước hạnh Chúa cho để làm nên những tượng thần khác, nhưng thật ra không phải là thần, để thờ lạy.
Đọc chuyện xưa của dâm nữ Giê-ru-sa-lem mà sao vẫn thấy bàng bạc trong đời sống của không ít người theo Chúa ngày nay quá. Lúc thân tàn ma dại, người không ra người, ngượm không ra ngượm, chín phần chết một phần sống, được Chúa thương tình cứu vớt, thanh tẩy, chữa lành, gia ơn, xuống phước, ban cho danh phận; Thế nhưng, khi “tình yêu còn mơ, tin yêu dệt thơ” thì họ lại quay ra thờ phượng những gì Chúa cho (tiền của, danh tiếng, địa vị) thay vì thờ phượng Chúa như buổi ban đầu. Kết cuộc: phải vào ‘trại phục hồi nhân phẩm’ tại Babilon! Đau thật đấy.
Chuyện thứ hai trong chương 17 là ngụ ngôn về chim trời, cây cỏ. Từ câu 1-10 là ‘bóng’, còn từ câu 11-24 là ‘hình thật’. “Cây bá hương Li-ban” là hình bóng của hoàng gia ở Giê-ru-sa-lem, còn “nhành non trên cao” là giới quý tộc Giu-đa. Cứ theo phần giải thích từ câu 11-24 thì “giống của đất” chính là vị vua cuối cùng của Giu-đa là Sê-đê-kia. Tuy cũng là vua, những anh í chẳng phải là tùng, là bách hay bá hương chi cả mà chỉ là một dây nho, thấp lè tè thôi (17: 6).
Đã thế, lại còn không biết thân biết phận. Lùn mà còn làm phách.
Việc Sê-đê-kia hủy bỏ cam kết trung thành với Babilon mà đi đêm với vua Ai-cập được nhà tiên tri mô tả bằng nhiều hình ảnh vô cùng sống động. Nào là “cây nho đâm rễ về phía nó và cành vươn về hướng nó” (17: 7); nào là “Lửa phát ra từ thân nó, Thiêu đốt cành và trái nó” (19: 14); …
Chính hành động bất tín, bội ước này của Sê-đê-kia mà thành Giê-ru-sa-lem mới bị đại đế Nê-bu-cát-nết-xa đem quân trở lại đánh chiếm và phóng hỏa, thiêu rụi toàn bộ đền đài, thành quách (17: 18-20; 19: 6-9).
Trong chương 18, Chúa dùng tiên tri Ê-xê-chi-ên để “sửa sai” dân Giu-đa trong suy nghĩ của họ lúc bấy giờ. Trước tình cảnh “một bộ phận không nhỏ” đã bị lưu đày sang xứ lạ, phần còn lại thì đang phải chịu trận: “đói, bệnh, thú, gươm” từng ngày, người ta cho rằng họ đang phải gánh chịu hậu quả từ những sai lầm, tội lỗi của cha ông họ.
Nói cách khác, dân Chúa lúc bấy giờ vẫn cho rằng họ thì rất là ô-kê, không hề sai trật gì sất. Chẳng qua, là họ đang phải gánh cái cảnh: “cha làm, con chịu” mà thôi. Mà như thế thì rất chi là bất công, đúng không? Đó là lý do mà họ dám gân cổ rằng “Đường lối của Chúa là không chính trực” (18: 25, 29).
Thế nhưng, Chúa dùng tiên tri Ê-xê-chi-ên cắt nghĩa hết sức rõ ràng qua ví dụ một gia đình với 3 thế hệ: cha – con – cháu (18: 5-20). Cha: tốt – con: ác – cháu: tốt.
Kết luận là: “Linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết. Con sẽ không gánh chịu tội ác của cha và cha cũng không gánh chịu tội ác của con. Điều công chính của người công chính sẽ được kể cho người công chính; điều dữ của kẻ dữ sẽ bị kể cho kẻ dữ.” (18: 20)
Không bao giờ có chuyện người vô tội, người tốt thật sự mà lại phải chịu hình phạt vì cớ tội lỗi của người khác. Thế cho nên, không có một tù nhân nào tại Babilon cũng như không có một cư dân nào tại Giê-ru-sa-lem là (sẽ là) nạn nhân chịu án oan kiểu Nguyễn Thanh Chấn cả đâu. Ở đó mà cứ bảo “Đường lối của Chúa là không chính trực”.
Cũng không hề có chuyện “lấy công chuộc tội” đâu nha. Một tội nhân biết quay đầu hối lỗi, thì được sống. Còn nếu một người vốn công chính, đang có nhân thân tốt, quá trình công tác ngon lành lại đun đầu vào tội, thì chắc chắn sẽ bị ‘dựa cột’ (18: 24). Chắc chắn là như rứa. Xưa cũng rứa, mà nay cũng rứa.
Thế thì, vấn đề không nằm ở chỗ bố mẹ của chúng ta là người tin kính Chúa hay bất kính đối với Chúa mà là ở chỗ chính cá nhân mỗi một chúng ta là người thế nào theo chuẩn mực của Chúa, mới quyết định kết cuộc tương lai của chúng ta.
Bạn có phải là người tin kính theo chuẩn của Chúa không?


Thứ Hai, 17 tháng 8, 2015

DẤU & GIẢNG

Ê-xê-chi-ên 12-15 
“Dấu” ở đây là ra dấu, là làm điệu bộ theo kiểu … ca ra bộ, tức ca cải lương của người Nam Bộ. Có điều Ê-xê-chi-ên chỉ có ra bộ, tức làm điệu bộ chớ hổng có ca hát gì ráo trọi. Kiểu ni thì giống kịch câm hơn. Diễn như rứa khiến người ta tò mò. Rồi khi nào chúng thắc mắc thì sẽ giải thích. Do đó, dấu và giảng có thể hiểu là diễn và … giải!
Đây là một phương cách truyền thông đặc biệt, dành riêng cho những người nổi loạn (12: 2), tức là … thấy rồi mới tin. Mục đích cuối cùng vẫn là “biết đâu chúng sẽ suy nghĩ lại” (12: 3). Nói theo ngôn ngữ ngày hôm nay là trở nên mọi sự cho mọi người để bằng mọi cách cứu rỗi một vài người. (I Corinhto 9: 22).
Đấy, có nhiều cách giảng lắm nha anh chị em. Tùy theo đối tượng, thành phần mà chọn kiểu cho phù hợp. Đừng có ‘quất’ một kiểu truyền thống … nói ‘suông’ mãi rồi than là sao chẳng ép-phê nha. Hãy chịu khó lắng nghe sự hướng dẫn của Chúa mà phối kết hợp hình ảnh, trình chiếu, ca diễn minh họa vào nhé.
Từ hải ngoại, Ê-xê-chi-ên tiếp tục rao báo án phạt hầu đến cho nhà Giu-đa. Khán thính giả của ông là những người đang bị lưu đày giống như ông.
Lần nầy, thì án tuyên cụ thể đối với 3 thành phần: vua Giu-đa (chương 12), những tiên tri … tự xướng (không phải tự sướng) (chương 13) và những trưởng lão, tức thành phần lãnh đạo ‘ngoài thì Chúa, trong thì chùa’ (14: 1-11).
Trong 4 chương Kinh Thánh hôm nay, cụm từ “chúng nó sẽ biết rằng chính ta là CHÚA”  liên tục được lập đi lập lại (12: 15, 16, 20; 13: 9, 14, 23; 14: 8; 15: 7). Đó là mục đích của việc thi hành kỷ luật.
Rất nhiều người chỉ thật sự tâm phục, khẩu phục Chúa khi nào bị uýnh … sát ván mà thôi. Thế nhưng, để kinh nghiệm Chúa qua chính tai nạn của mình thì đúng là cái giá hơi bị đắt đấy.
Cần phải nói thêm rằng, những người Giu-đa đang còn ở quốc nội – đối tượng chính của án phạt được Ê-xê-chi-ên tuyên rao ở đây – sẽ không có cơ hội để nhận biệt rằng chính Chúa là CHÚA nữa. Vì răng? – Thì chết mất xác còn đâu. Án đã tuyên rồi. Không chết vì đói, thì sẽ chết vì bệnh; mà không chết vì bệnh thì cũng sẽ chết bởi gươm (14: 21)
Lời giảng ở đây, tuy là nói về dân Giu-đa còn ở quốc nội nhưng lại dành cho dân Giu-đa đang bị lưu đày tại Babilon. Để rồi khi nghe được những gì sẽ xảy ra tại quê nhà, thì lúc đó họ nhận ra rằng, ai là tiên tri thật và ai là tiên tri giả, ai đến từ Chúa và ai đến từ … chùa!
Chúa sẽ đem một số người Giu-đa sang Babilon lưu đày, sau khi hủy diệt hoàn toàn Giê-ru-sa-lem, không phải vì họ tốt lành chi cả mà là để làm tang chứng, vật chứng về … “bản tính khó dời” của họ.
“Sẽ có những kẻ sống sót và bị lưu đày đến đây, cả nam lẫn nữ. Con sẽ thấy nếp sống và công việc tội ác của họ, rồi con sẽ hiểu tại sao Ta phải đoán phạt Giê-ru-sa-lem như thế. Họ sẽ cho con hiểu rõ và không còn thắc mắc khi con thấy tận mắt nếp sống và công việc tội ác của họ. Con sẽ biết Ta đoán phạt họ không phải là vô cớ, Chúa Hằng Hữu phán vậy” (14: 22-23)
Chính những người Giu-đa lưu vong lần thứ nhất, tức cùng đợt với Ê-xê-chi-ên, mới là đối tượng cần được tỉnh thức, cần phải ăn năn. Họ cần phải nhận thấy rằng, án phạt của Chúa là xác đáng, là … đúng người, đúng tội.
Nói cách khác, Chúa vẫn cố tỉnh thức số dân sót đang lưu vong này hầu cho họ đoạn tuyệt hẳn với tội thờ lạy hình tượng, đầu phục Chúa hoàn toàn, an tâm chấp hành … án cho trọn số năm mà Chúa đã định: 70 năm! Đừng có nhẹ dạ mà tin theo những lời tiên tri giả dối từ mấy ông, mấy bà … tự xướng nữa.
Còn đối với những ai, trong số dân đang lưu vong – tức là những người đang bị kỷ luật – mà không chịu tỉnh thức, không chịu “quay trở lại, từ bỏ thần tượng, quay mặt khỏi mọi sự kinh tởm” thì hình phạt dành cho họ sẽ là “sẽ bị loại bỏ khỏi dân Chúa”, tức là sẽ bị đì-lít (delete) vĩnh viễn.
Trong phần Kinh Thánh hôm nay, mà cụ thể là trong 14: 12-20 có một ý tưởng khá … sốc hàng. Ấy là một khi mà Chúa đã đổ … ‘tứ đại tai họa’ (đói, bệnh, thú, gươm) xuống dân Ngài thì dù có bộ ba … ‘chuẩn men’ là Nô-ê, Gióp và Đa-ni-ên ở đó đi nữa cũng chẳng thay đổi được án phạt đâu. Sự công nghĩa của ba vị ấy chỉ cứu được mạng của ba vị ấy thôi. Vợ con của mấy vị ấy mà lôm côm thì cũng đi đứt luôn đấy. Kinh.
Không có chuyện ăn theo đức tin ở đây nha bà con. “Linh hồn của cha cũng như linh hồn của con … linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết” (Ê-xê-chi-ên 18: 4)
Đừng để cách sống và cách thờ phượng Chúa bất kính của người người xung quanh, kể cả những người được xưng là tôi tớ Chúa, định đoạt cách sống và cách phụng vụ Chúa của bạn. Bạn có thể sống tin kính, đẹp lòng Chúa giữa những người vô tín và bất kính ở xung quanh. Tiên tri Ê-xê-chi-ên là một trong những gương mẫu đáng noi theo
Vấn đề còn lại, bạn và tôi có MUỐN theo gương vị tiên tri khả kính này hay không mà thôi.


Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015

TỘI & SẦU

Ê-xê-chi-ên 7-11
Cũng cần có vài đường lã lướt để bà con hiểu được ‘bản chất của vấn đề’ mà tiên tri Ê-xê-chi-ên sẽ trình bày trong ngày hôm nay. Số là sau khi bị bắt sang Babilon, những người Giu-đa trong đợt lưu đày lần thứ nhất này vẫn một mực tin rằng, việc này chẳng qua chỉ là tai nạn, là xui rủi, nhầm lẫn gì đó thôi.
Dễ gì mà Chúa để cho dân được chọn của Ngài bị ngoại bang xài xể. Cùng lắm là 2 năm sẽ được hồi hương thôi hà. Còn chuyện Giê-ru-sa-lem bị sụp đổ, Đền Thờ bị phá hủy á? Bậy bạ, Đức Chúa Trời nào nỡ vậy.
Cả người đang lưu vong ở hải ngoại lẫn người dân còn lại tại quốc nội đều tin như thế. Họ tin như thế vì có rất, rất nhiều người, nhân danh Chúa, rao giảng như thế.
Trong khi đó, cũng giống như Giê-rê-mi, tiên tri Ê-xê-chi-ên được lịnh Chúa rao giảng ngược lại, rằng nước sẽ mất, nhà sẽ tan, Đền Thờ, thành quách sẽ bị đốt sạch, của cải tài sản sẽ bị cướp sạch, người dân thì đa số sẽ bị giết hoặc bởi đói, hoặc bởi dịch, hoặc bởi chiến tranh. Chỉ có một số ít còn lại sẽ bị lưu đày. Không những thế, mà giờ … “chuông nguyện hồn ai” đã điểm rồi.
“CHÚA phán như vầy: Tai họa này đến tai họa khác, kìa tai họa đã đến. Tận cùng đã đến, tận cùng đã đến, kìa sự tận cùng đã đến trên ngươi. … Này, ngày ấy đây; kìa nó đã đến, sự bất hạnh ngươi đã xuất hiện; …  Thì giờ đã tới, ngày đã đến …”  (7: 2-12)
Đây là những lời tiên tri dành cho dân Chúa năm xưa, nhưng sao nghe cứ như là Chúa đang nói trực tiếp với chúng ta vậy. Khác nhau chỉ là tầm mức mà thôi. Dân Chúa xưa chỉ gói gọn ở vương quốc phía nam là Giu-đa, còn dân Chúa nay và “Giu-đa nay” thì là toàn thế giới.
Năm xưa dân Chúa bỏ ngoài tai mọi lời cảnh báo của Đức Chúa Trời, kể cả bằng chứng sờ sờ trước mắt là quân Babilon đang vây thành, và hơn chục nghìn nhân mạng đã bị túm đi lưu vong lần thứ … nhất! Biết bao nhiêu dấu hiệu cảnh báo từ Chúa về giờ phán xét đã hầu gần nhưng con dân Chúa ngày nay vẫn đủng đà đủng đỉnh, cứ như thể chuyện ấy không liên can gì đến mình hay sao ấy.
Phải chăng từ trước đến giờ các Hội Thánh dòng chính (mainline) luôn được dạy rằng, người tin Chúa sẽ được cất lên trước kỳ Đại Nạn nên sinh ra thái độ ỷ lại này chăng? Song nếu nhìn vào những dấu hiệu thời đại đang diễn ra trên toàn thế giới và đối chứng với lời của Chúa thì có lẽ, đã đến lúc cần xem xét lại thuyết Tiền Đại Nạn rồi đấy.
Nay quay sang điểm nhấn của phần Kinh Thánh hôm nay: chuyến ‘du khảo siêu tốc’ của tiên tri Ê-xê-chi-ên về thăm lại thành phố quê hương Giê-ru-sa-lem. Sự kiện này xảy ra khoảng 5 năm trước khi Giê-ru-sa-lem bị quân Babilon tàn phá.
Không phải cả linh hồn xác của Ê-xê-chi-ên được tham gia trong chuyến du khảo siêu tốc này, như chấp sự Philip trong Công vụ 8 đâu nha. Chỉ có ‘phần vô hình’ của anh í về Giê-ru-sa-lem thôi, còn xác thì vẫn ngồi ở nhà tại Babilon, trước mặt các trưởng lão Giu-đa (8: 1-3; 11: 24-25)
Tuy là trong linh giới, trong khải tượng nhưng những gì mà tiên tri Ê-xê-chi-ên được nhìn thấy tại Giê-ru-sa-lem và tại Đền Thờ lúc ấy là thật, rất thật.
Người của Chúa thấy gì? – Tội lỗi tràn ngập Giê-ru-sa-lem, và đỉnh điểm là ngay trong Đền Thờ của Chúa.
Người ta phạm tội gì trong Đền Thờ của Chúa? – Thờ hình tượng. Kính thưa các … thể loại hình tượng.
Những phụ lão thì dâng hương, sì sụp khấn vái trước đủ các loại côn trùng, và thú vật gớm giếc (8: 10); phụ nữ thì đang thành tâm cúng vái với thần mùa xuân Thamu, chồng của dâm nữ thần Isis (tên giống y chang tên viết tắt của đám phiến quân Hồi giáo đang càn quét qua miền Bắc I-rắc hiện nay); còn các  phụ … nam thì xây hẳn lưng lại với Chúa để chuyên tâm thờ lạy thần Mặt Trời.
25 phụ nam này rất chi là thành tâm nhé. Bằng chứng là xiên nguyên cây qua mũi theo đúng quy trình thờ phượng luôn đóa.
Tại sao dân sự Chúa lại làm như thế ngay trong Đền Thờ của Chúa? Tại sao người ta lại có thể chấp nhận một kiểu thờ phượng hổ lốn, tả pí lù hay … lẫu thập cẩm như thế? Đúng là không ra cái thể thống gì cả. Chúa không ra Chúa, chùa không ra chùa. Chết là đáng lắm rồi, đúng không?
Thế nhưng, đừng quên là thân thể của mỗi chúng ta và cả hội thánh nữa, cũng chính là Đền Thờ của Chúa ngày hôm nay đấy ạ. Nếu Chúa nhìn vào thân thể chúng ta, vào chính mỗi chúng ta và hội thánh địa phương nơi chúng ta đang sinh hoạt – tức là nhìn vào Đền Thánh của Ngài ngày hôm nay – thì Chúa sẽ thấy điều gì? Liệu có những gì chúng ta đang tôn sùng (thần tượng) khiến Chúa nổi ghen không? Liệu có những gì gian ác, gớm ghiếc đang âm thầm, kín giấu chiếm mất lòng ta không?
Nhớ rằng, dân Giu-đa phạm tội tày trời như thế, nhưng họ không nghĩ rằng họ sai. Họ đang thờ phượng TRONG ĐỀN THỜ CỦA CHÚA mà. Họ đâu biết là việc làm của họ đã khiến cho vinh quang của Chúa, tức là sự hiện diện của Chúa, vĩnh viễn lìa khỏi Đền Thờ (8: 6). Mà một khi không còn sự hiện diện của Chúa, thì dù người đó là ai, nơi đó vốn là gì cũng sẽ không thoát khỏi lửa hủy diệt.
Tưởng như là Chúa không thấy gì, nhưng rõ ràng là thấy Chúa tất tần tật. Không một điều gì có thể giấu được Chúa.
Hình ảnh Chúa sai thiên sứ “ghi dấu trên trán những người nào than thở, khóc lóc về mọi điều kinh tởm đã phạm giữa thành nầy” (9: 4) trước khi tiến hành sự hủy diệt, vừa mang tính cảnh báo mà cũng vừa an ủi chúng ta. Cảnh báo cho những ai vẫn tiếp tục miệt mài trong tội lỗi và cứ dửng dưng đối với lối sống của đồng loại xung quanh. Còn an ủi là dành cho những ai không chỉ biết giữ mình thánh sạch mà còn biết cưu mang, cầu thay cho đồng đạo và người lân cận của mình.
Cuối cùng, hình ảnh 6 đao phủ, tức 6 thiên sứ hủy diệt luôn sẵn sàng chờ lịnh Chúa để thi hành án phạt cũng là một lời cảnh báo nữa đối với chúng ta.
Trong linh giới, tiên tri Ê-xê-chi-ên thấy những vị này dùng vũ khí để tàn sát tất tần tật những người không được đánh dấu, già không bỏ nhỏ không tha. Thế nhưng, trong thực tế thì lúc ấy, khắp Giê-ru-sa-lem, bệnh dịch đang hoành hành cướp đi rất nhiều sinh mạng như các tiên tri của Chúa đã tiên báo. Mà một khi Chúa đã ra tay, tức là đằng sau các đại dịch là những vị thiên sứ hủy diệt thì liệu có thuốc men nào có thể dập tắt được dịch không?
Còn nữa, khi vị thiên sứ mặt áo vải gai, lưng đeo tráp mực, bước vào giữa các cherubim nhận đầy hai bàn tay đầy lửa để đổ xuống trên thành Giê-ru-sa-lem thì coi như án phạt đã xong rồi. Thế nhưng, đến  5 năm sau người ta mới thấy cảnh Giê-ru-salem bị quân Babilon phóng hỏa thiêu rụi.
Những gì mà các vị trưởng lão Giu-đa đang được nghe tiên tri Ê-xê-chi-ên “tường thuật trực tiếp” từ Giê-ru-sa-lem sẽ được xác nhận bởi những tin tức chấn động từ quê nhà báo sang. Và khi đó, dân Chúa từ hải ngoại đến quốc nội đều sẽ nhận biết rằng Chúa “là Đức Giê-hô-va” (7: 4, 9, 27; 11: 10, 12).
Chỉ có điều đến lúc đó mới nhận biết Chúa là Đức Chúa Trời thì … trễ rồi cưng!


Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

THIÊN NHAN & THIÊN LỆNH

Ê-xê-chi-ên 1-6 
Tạm biệt tiên tri Giê-rê-mi với những sứ điệp tràn nước mắt, nay ta bắt đầu đến cùng Ê-xê-chi-ên, một tiên tri của những sự hiện thấy.
(Cùng một từ vision trong tiếng Anh, nhưng sang tiếng Việt thì thành: khải tượng, sự hiện thấy, và tầm nhìn. Thoạt nhìn thì ý nghĩa của cả 3 là tương đương nhau, song thực tế thì – cách dùng trong tiếng Việt – từ ‘khải tượng’ có nghĩa rộng hơn hết. Nó không chỉ là sự bày tỏ siêu nhiên của Chúa mà còn hàm ý đến mục tiêu, đường hướng nữa. Chẳng hạn, khi nói một người lãnh đạo có khải tượng thì không thể hiểu rằng đó là một người chỉ có sự hiện thấy từ Chúa mà thôi. Những anh chị em thường bị … ‘mắc’ dịch nên lưu ý sự khác biệt nhè nhẹ giữa 2 từ “sự hiện thấy” và “khải tượng” này, để khi ‘hành sự’ không bị hiểu sai nơi người nghe nhé).
Trở lại với ông trẻ Ê-xê-chi-ên. Vâng, anh í còn rất trẻ. Được kêu gọi khi vừa tròn 30 cái xuân xanh, nhưng có đến 5 năm sống ở xứ người, trong phận lưu vong (1: 1-3). Sáu chương Kinh Thánh hôm nay tập trung vào sự kêu gọi đặc biệt của Đức Chúa Trời dành cho Ê-xê-chi-ên.
Là một thầy tế lễ con nhà nòi, Ê-xê-chi-ên được kêu gọi để rao giảng sứ điệp của Chúa cho cộng đồng dân Do-thái lưu vong tại Babilon. Ông hầu việc Chúa cùng thời điểm với tiên tri Giê-rê-mi. Điểm khác nhau là người ở hải ngoại, còn kẻ tại quốc nội mà thôi.
Ê-xê-chi-ên có một sự kêu gọi quá sức … hoành tráng. Hoành tráng đến từng mi-li-mét! Một sự hiện thấy lạ thường, con người không thể nào đủ ngôn từ để kể lại cho chính xác được. Vì không đủ ngôn từ, nên Ê-xê-chi-ên chỉ có thể ấp a, ấp úng rằng “có cái chi đó giống như là …”. Nào là quái thú, nào là bánh xe, nào là cánh, là mắt, là thần, là vòm, là ngai, là tiếng động, là lửa, …
Ê-xê-chi-ên bảo là “trông giống như …” nên đừng có vội in trí là xung quanh Ngai của Chúa thì đầy những quái thú đấy nhá. Vì là “trông giống như …” nên nhiều người mê máy móc kỹ thuật ngày nay liền ‘diễn’ rằng, những quái thú và những bánh xe đó đích thị là một chiếc phi thuyền không gian hoặc một chiếc đĩa bay rồi. Mà cũng dám lắm chớ. He he. Cứ tha hồ mà tưởng tượng nhé. Chúa không cấm đâu. Yên tâm.
Thế nhưng, ‘nội dung chính’ không nằm ở ‘mô hình’, mà là nằm ở mục đích của ‘sô’ diễn. Chúa giá lâm trước mắt chàng trai trẻ Ê-xê-chi-ên với đội hộ vệ … khủng như thế, chắc chắn là không nhằm khủng bố tinh thần anh í. Ngược lại, Chúa hiện ra đầy uy nghi, dũng lực như thế là để cho người được chọn của Ngài - Ê-xê-chi-ên – vững chí, bình tâm mà … lên đường chiến đấu. Chiến đấu cùng với những người ‘tuy gần, mà xa’; những người có mắt, có tai đầy đủ, nhưng … ‘có cũng như không’. He he.
Dõi theo chức vụ của vị tiên tri này, chúng ta sẽ hiểu được tại sao Chúa lại phải tỏ mình ra cho chàng cách đặc biệt như thế.
Mà không phải chỉ có Ê-xê-chi-ên đâu nha, cả Ê-sai, Giê-rê-mi, Phao-lô, Reinhard Bonnke, Yonggi Cho, … và bất kỳ ai được kêu gọi bước vào thánh vụ đều được trải qua kinh nghiệm gặp gỡ Chúa cách cá nhân như thế. Mức độ có thể khác nhau, hình thức có thể khác nhau – tùy theo tính chất và tầm vóc của sứ vụ được giao phó – nhưng ai cũng phải kinh nghiệm Chúa cách cá nhân thì mới có thể bước vào thánh vụ được.
Làm sao ta có thể giới thiệu hay làm chứng về Chúa cho người khác, nếu cá nhân mình không thật sự biết Đấng đó là ai; Làm sao ta có thể sẵn sàng sống chết cho một ai đó, nếu mình chỉ biết người đó qua lý thuyết (trên sách vỡ hay nghe người khác kể lại) mà thôi. Túm lại là ta không thể cho người khác những gì mình không có.
Ê-xê-chi-ên là thầy tế lễ nha, là con nhà nòi nha, nhưng Chúa vẫn cần phải cho chàng gặp được Ngài cách cá nhân trước khi trao gươm lịnh. Anh chị em có nhận ra được điều gì Chúa muốn nói với riêng mình qua việc này chưa?
Thiên Nhan xong rồi, nay quay sang Thiên Lệnh. Nhiệm vụ của Ê-xê-chi-ên là công bố sứ điệp của Chúa cho dân sự Ngài – trước là dân lưu vong ở hải ngoại, sau là dân còn trong quốc nội – bằng mọi hình thức. Việc của chàng là nói, là công bố, là truyền đạt, là chuyển tải, còn nghe hay không thì … thây kệ chúng nó! Ha ha ha.
Nói cách khác, thái độ đáp ứng của nhân dân không phải là tiêu chí để quyết định tiếp tục hay không tiếp tục thực hiện Thiên Lệnh. Gọn một lời, việc của ngươi là GIẢNG, GIẢNG và GIẢNG. Rứa thôi.
Nhưng giảng mần chi khi ‘chúng’ không thèm nghe? – Để chúng biết rằng, “có một tiên tri ở giữa vòng chúng” (2: 5). Để đến ngày hầu tòa, chúng không “mồm loa, mép dãi”, bù lu bù loa lên rằng ‘con có biết chi mô’, ‘chưa thấy ai … báo cáo gì cả’!
‘Phương cách truyền thông’ mà Ê-xê-chi-ên sử dụng, theo lịnh Chúa, thật sự là … ‘không đụng hàng’. Trong mắt của con người thời bấy giờ thì đúng là “dở điên, dở dại”. Câm chẳng phải câm, không chẳng phải không (3: 26-27). Nằm nghiêng hết phía này, sang phía khác, gần cả năm trời như thế. Rồi còn bày đặt lấy gạch vẽ thành, lấy chảo nấu ăn để ‘chơi trò’ tấn công thành. Ngày chỉ ăn một bữa nhưng … dơ thôi rồi luôn. Than cũi không dùng lại đi lấy phân bò để nướng bánh ăn. Đúng là … thầy chạy luôn.
Còn nữa, cái râu cái tóc của thằng đàn ông xứ này là ... ‘thánh vật’, là ‘bảo bối’, vậy mà thằng chả đem cạo láng coóng luôn. Nhục thôi rồi. Lại còn đem chia ba, xẻ nữa. Số đem đốt, số giữ làm kỹ niệm, số còn lại thì … ‘gởi gió cho mây ngàn bay’! Thế mà không phải là điên à?
Vâng, có thể trong mắt con dân Chúa lưu vong ngày ấy, chàng thanh niên Ê-xê-chi-ên thuộc dạng điên nặng nhưng trong mắt của Đức Chúa Trời thì người trai trẻ đó là một anh hùng đích thực. Anh ấy được xưng hùng vì đã vâng lời Đức Chúa Trời cách tuyệt đối, từ việc ăn nằm, viết nói, cho đến tận … ngọn tóc, chân râu!
‘Ngắm’ anh trai Ê-xê-chi-ên xong, bổng giật thót nghĩ đến mình: mình đang phục vụ Chúa kiểu chi đây?