“Thưa anh chị em, hãy cùng nhau noi gương tôi và
nhìn xem những người sống theo gương mà chúng tôi để lại cho anh chị em. Vì tôi
đã nói với anh chị em nhiều lần, nay tôi phải nói lại trong nước mắt: Có nhiều
người sống như kẻ thù nghịch thập tự giá của Chúa Cứu Thế. Kết cuộc của họ là
sự hư vong, họ lấy cái bụng làm Đức Chúa Trời mình và vinh quang trong cái đáng
hổ thẹn. Họ chỉ nghĩ đến những điều thế tục. Trái lại chúng ta là công dân trên
trời, chúng ta đang trông đợi Đấng Cứu Thế từ đó đến, là Chúa Cứu Thế Giê-xu.
Ngài, bởi quyền năng đã bắt muôn loài qui phục mình, sẽ biến đổi thân thể hèn
mọn của chúng ta ra giống như thân thể vinh quang Ngài”. (Philip 3: 17-21)
Đây là những lời tâm tình của sứ đồ Phao-lô từ chốn
lao tù với những thành viên hội thánh Philip. Cụm từ “có nhiều người sống như
kẻ thù nghịch với thập tự giá” mà Phao-lô đề cập ở trên là những Cơ-đốc nhân
chớ không phải người ngoại.
Đã là Cơ-đốc nhân, tức là người tin thờ Chúa, mà
còn có thể sống như kẻ thù của thập tự giá sao? Chắc chắn là Phao-lô không nói
điêu, không vu oan giá họa cho người khác rồi. Thế thì đâu là chân dung của mấy
‘nhân dzật’ … ‘thấy vậy mà không phải vậy’ này?
Khi nói đến thập tự giá của Chúa Cứu Thế Giê-xu là
ta muốn nói đến tinh thần hy sinh, từ bỏ chính mình vì người khác. Ngược lại
với thập tự giá là lối sống ích kỷ, chỉ biết vun vén, lợi dụng người khác để
thỏa mãn những nhu cầu, những ham muốn, sở thích của riêng mình.
Cơ-đốc nhân có lối sống thù nghịch với thập tự giá
của Đấng Christ là những người ‘đi đạo vì … gạo’; Người hầu việc Chúa có lối
sống thù nghịch với thập tự giá của Đấng Christ là những người xem chức vụ, hội
thánh, bầy chiên như là phương tiện để kiếm sống.
Phao-lô dùng một cụm từ đầy hình ảnh để khắc họa
những ‘khuôn mặt … mốc’ đang lẫn trong hội thánh Chúa, đang khoát áo người đầy
tớ Chúa: “lấy bụng mình làm Đức Chúa Trời”. Nói nôm na, những người này đang
thờ cái bụng của họ chớ chúa, chiếc gì. Điều đó có nghĩa là, chuyện gì ‘có ăn’
hay ‘ăn được’, chuyện gì có lợi cho cá nhân thì mấy ‘chả’, mấy ‘cổ’ mới làm,
còn nếu ‘nỏ có chi’ á … đừng có mơ. Hic.
Thêm nữa, những thành phần này “vinh quang trong
cái đáng hổ thẹn, chỉ nghĩ đến những điều thế tục”. Có nghĩa là ‘mấy anh, mấy
chị’ nhà ta … hơi bị khác người: luôn lấy làm vinh dự, lấy làm tự hào trong
những chuyện mà người khác luôn cảm thấy hổ thẹn, xấu hỗ. Người ta thì tốt
khoe, xấu che còn mấy ảnh, mấy chỉ chơi ngược lại: tốt che, xấu khoe. (Mà hổng
biết những thành phần sống “nghịch với thập tự giá” này còn có gì tốt để mà che
không nữa).
Nhiều khi, nghe ‘chúng’ khoe mà mình ngồi bên còn
muốn kiếm chỗ trốn. Đôi lúc, MSB tui ‘ước ao’: phải chi Bin Laden chưa bị giết
thì mấy ‘tay’ này đăng ký làm cảm tử quân cho khủng bố coi bộ được à nghe (vì
nó nỗ quá, không ai chịu nỗi!)
Ác nỗi, mấy người này “trong (thờ) bụng, ngoài
Chúa”, nên Phao-lô khóc hết nước mắt cũng phải thôi. Mà cũng có thể lắm, mấy
anh chị này không hề biết rằng, họ đang sống thù nghịch với thập tự giá ấy chứ.
Mà dù có biết hay không, thì kết cuộc chờ họ là sự
suy vong, nếu họ không tỉnh ngộ.
Anh chị em thân mến của tôi ơi, hãy thành thật với
chính mình: anh chị em đang sống cách hòa thuận hay đang thù nghịch với với
thập tự giá của Chúa Cứu Thế? Đức Giê-xu hay là cái bụng của anh chị em đang là
Chúa, là Chủ của anh chị em? Vì ai (hay vì cái gì) mà anh chị em đi cầu nguyện,
đi nhà thờ, đi làm chứng và làm những công việc ‘thiêng liêng’ khác vậy?
Vẫn còn cơ hội để thay đổi vào hôm nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét