Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

THƯ GỞI CHO NGƯỜI

Khải Huyền 1-3 
Chúng ta bắt đầu tiến vào sách Khải Huyền, sách cuối cùng của Kinh Thánh và là sách không dễ … nuốt chút nào. Song đừng lo lắng, vì người viết là cụ Giăng đã ‘phán’ chắc nịch như ri: “Phước cho người đọc cùng những người nghe lời tiên tri nầy và vâng giữ những điều đã ghi chép trong đó” (1: 3). An tâm rồi nhé. Kiểu chi cũng được phước. A-men?
Ngay câu đầu tiên, tác giả đã giới thiệu ngay nội dung của sách rồi. Đó là mặc khải của Đức Chúa Giê-xu về sự đến lần thứ hai, tức là sự tái lâm của Ngài. Và cũng ngay chương đầu tiên, chân dung hiện tại của Đức Chúa Giê-xu đã được Giăng mô tả lại cách vô cùng sống động, uy nghiêm. Thật khác xa một trời một vực với hình ảnh một Giê-xu, Đầy Tớ Chịu Khổ khi Ngài còn thi hành chức vụ trong thân xác con người. Ấy thế mà, cho đến tận hôm nay, nhất là trong Mùa Giáng Sinh, người ta vẫn còn ‘trương’ hình ‘bé’ Giê-xu khắp nơi, khắp chốn. Hơn 2000 năm đã qua rồi mà vẫn còn bé mãi là răng? Sao mà cứ thích sỉ nhục Chúa mãi rứa hì.
Trong sách Khải Huyền, Giăng đã sử dụng … kính thưa các thể loại dấu hiệu, biểu tượng để kể lại những gì ông được Chúa cho thấy. Không phải cụ cố tình đánh đố chúng ta mà sử dụng toàn mật mã hay từ lóng đâu. Cụ làm thế là vì … bí từ đấy ạ. Chúa hé lộ tương lai xa tít tắp của loài người cho Giăng thấy. Mà có những sự kiện, sự vật thuộc về thời đại của chúng ta đang sống đây (nhưng là tương lai đối với cụ í) thì ngày ấy làm gì đã có (xe tăng, máy bay, vũ khí nguyên tử, … chẳng hạn).
Thế cho nên, Giăng buộc phải dùng những hình ảnh thay thế để kể lại thôi. Đó là chưa kể đến việc trong nhiều trường hợp Giăng được nhìn thấy bản chất dã thú của sự vật như Đa-ni-ên đã từng, nên ông phải kể lại ‘y khuôn’. Chỉ chừng đó thôi (lúc đúng nguyên bản, lúc dùng từ thay thế) cũng đủ khiến cho người đọc hôm nay như chúng ta phải … quay mòng mòng rồi.
Phần Kinh Thánh hôm nay dành nhiều thời lượng cho 7 lá thư mà Đức Chúa Giê-xu gởi đến 7 hội thánh tại khu vực Tiểu Á, nay thuộc Thổ Nhĩ Kỳ. Có nhiều cách lý giải về 7 hội thánh này. Người thì bảo đây là những hội thánh có thật vào thời của Giăng. Người lại cho rằng 7 hội thánh chỉ mang tính biểu tượng. Số khác nữa thì tin rằng, 7 hội thánh này đại diện cho 7 thời kỳ hay 7 giai đoạn của lịch sử Hội Thánh từ ngày thành lập cho đến kỳ chung kết đời.
Riêng đối với chúng ta, những khách Bộ Hành, chúng ta không có nhiều thời giờ và cũng chưa cần thiết để tranh luận cho ra ngô, ra khoai mấy ‘chiện’ đó. Ta chỉ nhắm vào việc khám phá những bài học dạy dỗ để áp dụng cho chính mình trong hành trình theo Chúa mỗi ngày mà thôi.
Bảy lá thư hầu như đều có cùng một mẫu: (a) Giới thiệu chân dung Chúa Giê-xu – tác giả lá thư và là chủ của hội thánh, (b) đánh giá tình hình của hội thánh, (c) khen hoặc chê, (d) giải pháp trong trường hợp bị chê, và (e) lời hứa hay sự ban thưởng. Tuy nhiên, có hai ngoại lệ - hai hội thánh hoàn toàn không bị Chúa quở trách. Đó là Si-miệc nơ và Philadenphia.
Nếu bạn đọc và suy gẫm thật kỹ những câu Kinh Thánh của đầu mỗi lá thư gởi cho từng hội thánh, là những câu mô tả Chúa Giê-xu thì chắc chắn niềm tin của bạn nơi Chúa sẽ có nhiều chuyển động đấy.
Chẳng hạn, vì Chúa Giê-xu (chớ không phải bất kỳ một ai khác) là Đấng đang ngự giữa Hội Thánh và đang nắm giữ Hội Thánh trong tay Ngài (2: 1); Chính Ngài là Đấng khởi đầu và kết thúc mọi sự và là Đấng đã thắng hơn sự chết (2: 8) thì có việc gì của bạn mà Chúa Giê-xu không thể hoàn thành, có tình trạng nào của bạn mà Chúa không thể làm cho sống lại?
Hãy tiếp tục khám phá như thế suốt cả 7 lá thư nhé. Rất nhiều sự mặc khải mới mẽ về Chúa Giê-xu đang chờ bạn đấy.
Còn những lời quở trách của Chúa đối với 5 hội thánh (trừ Si-miệc nơ và Philadenphia) cần phải được xem xét cách nghiêm túc đối với chính cá nhân mình cách thường xuyên như thể việc khám sức khỏe định kỳ vậy. Hãy xét xem mình đang bị dính những triệu chứng nào của từng hội thánh trong số 7 hội thánh này. Bỏ tình yêu ban đầu chăng, thỏa hiệp với đời chăng, chỉ còn hình thức bề ngoài chăng, hâm hẩm chăng, …?
Sau khi đã định được bệnh rồi thì hãy nghiêm chỉnh áp dụng toa thuốc mà Bác sĩ Giê-xu đã cho. Chắc chắn là bệnh sẽ khỏi.
Trong phần Kinh Thánh hôm nay cũng có một vài nhân vật được nêu tên như Giê-sa-bên, Balaam, Ni-cô-la khiến người đọc phải động não ít nhiều. Nếu như Giê-sa-bên và Balaam thì ta có thể truy nguyên từ trong Cựu ước để hiểu được bản chất và công việc của những ‘bản sao’ của họ trong hiện tại. Trong khi đó Ni-cô-la lại là một nhân vật rất chi là … bí hiểm. Vì bí hiểm nên đã có không ít giả thuyết về gốc tích của nhân vật này. Một trong số đó là đánh đồng Ni-cô-la trong chương 2 của sách Khải Huyền với một trong 7 chấp sự đầu tiên của hội thánh tại Giê-ru-sa-lem (Công Vụ 6: 5). Thế nhưng, ngoài việc trùng tên thì chẳng có cơ sở nào để ‘phán’ như thế cả.
Tuy rất khó chứng minh sơ yếu lý lịch nhưng cả ba gương mặt mốc này đều có một điểm chung: dụ dỗ tôi con Chúa lìa bỏ lối sống thánh khiết, không tin Lời Chúa cách trọn vẹn như đáng phải có. Và cả 3 đều bị Chúa ghét, đều bị định cho sự phán xét.
Hội Thánh Chúa không bao giờ bị tàn diệt bởi sự bách hại, bắt bớ hay đủ kiểu áp lực, khống chế từ các thế lực bên ngoài, nhưng Hội Thánh lại thường bị … ‘chết’ bởi họa nội xâm, bởi chính ‘những người từ trong nhà’ như Balaam, như Giê-sa-bên, như Ni-cô-la.
Một khi mà Hội Thánh xa lìa đường lối Chúa, tẻ tách khỏi Lời Chúa, hòa nhập với Đời thì Chúa sẽ “cất chân đèn”, tức Hội Thánh “khỏi chỗ nó”. Một khi “chân đèn” đã được cất đi, thì cái còn lại không phải là Hội Thánh đâu mà chỉ là một tổ chức tôn giáo, một hội đoàn, một câu lạc bộ hay thậm chí tệ hại hơn là một sân chơi tôn giáo mà thôi.
Thế thì, CHÂN ĐÈN nhà bạn có còn ở chỗ nó không?


Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

VÌ ĐỨC TIN MÀ CHIẾN ĐẤU

Giu-đe 
Nghe tựa đề đã thấy hừng hực khí thế … ‘uýnh đấm’ rồi. Vâng, chính bác Diêu Đe ‘xúi’ thế đấy ạ (c.3). Bác í tâm sự rằng, “dù rằng đời ta thích hoa hồng, (nhưng) kẻ thù buộc ta ôm cây súng” mà thôi.
Kẻ thù nào mà khiến bác í thay vì viết về sự cứu rỗi chung đã phải chuyển đề tài sang ‘uýnh đấm’ thế nhỉ? – Đó là những giáo sư, những giảng sư và giáo sinh giả.
Thoạt nghe, ta dễ có cảm tưởng những người này thuộc thành phần ‘tha hóa, biến chất, suy thoái tư tưởng, suy thoái đạo đức cách nghiêm trọng’, vốn thuộc về ta nay hóa thành … ma. Nhưng hóa là hổng phải dzậy. Những người này là “những kẻ đã bị định cho sự phán xét”.
Từ khi mô? “trước kia, từ xưa, từ lâu rồi” (c. 4). Ô hay, hóa ra từ trước đến giờ ‘chúng’ ở với ta, ‘sinh hoạt’ với ta và thậm chí còn … dạy dỗ Lời Chúa cho ta … nhưng nỏ thuộc về ta.
Không biết bác Diêu có bị kẻ xấu, hay các thế lực thù địch mua chuộc, xúi giục không mà ‘phát biểu’ thế này cơ chứ. Bác viết thế thì ‘gây hoài nghi, tạo dư luận xấu, làm mất đoàn kết nội bộ, làm giảm niềm tin của quần chúng nhân dân vào đội ngũ cán bộ’ trong … Hội Thánh lắm đấy.
Không hề. Diêu-đe rất chi là ‘gỏ gàng’ nha.
Chỉ cần một đường cọ thôi là chân dung mấy ông giáo giả, mấy ông sư giả này được khắc họa rõ nét ngay. Họ được chỉ đích danh là những kẻ không tin kính, đã biến ân điển của Đức Chúa Trời thành đời sống phóng đảng, chối bỏ Đấng Chủ Tể duy nhất và Chúa chúng ta là Chúa Cứu Thế Giê-xu (c. 4). Họ là những người “đã chọn theo con đường của Ca-in, vì lợi lộc, họ đã tự chuốc cho mình lỗi lầm của Ba-la-am, và phản loạn như Cô-rê, ...” (c. 11)
Có hai đặc điểm của mấy trượng này: (a) xuyên tạc hay bóp méo ân điển của Đức Chúa Trời, và (b) chối bỏ Đức Chúa Trời, chối bỏ Đức Chúa Giê-xu. Thế mới hay, không phải chỉ Hội Thánh trong thời Giu-đe mới gặp phải họa nội xâm này, mà Hội Thánh thời nay cũng vậy.
Những nhóm ‘siêu ân điển’ hay ‘duy ân điển’ mấy năm gần đây, và hiện tượng xét lại ‘tư cách Đức Chúa Trời’ của Chúa Giê-xu (mà thực chất là một bản sao đời mới của Chứng Nhân Giê-hô-va) tại Việt Nam từ khoảng giữa năm 2014 đến nay là bằng chứng sống động cho hiểm họa này.
Trước hiểm họa đe dọa đến sự tồn vong của Hội Thánh, đâu là cách ứng xử cần phải có của con dân Đức Chúa Trời? – Chiến đấu.
Muốn chiến đấu thì trước hết phải được trang bị. Muốn thắng thì phải mạnh. Muốn thắng GIẢ, phải mạnh THẬT. Thật ở đây là lẽ thật, là chân lý. Lời Chúa chính là chân lý. Lời Chúa (toàn bộ Kinh Thánh) chính là nền tảng đức tin của chúng ta. Hay nói như bác Diêu là “nền đức tin rất thánh của chúng ta” (c. 20).
Mà khi một người biết nuôi mình bằng Lời của Chúa thì cùng đồng nghĩa với việc người ấy biết giữ mình trong tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Vì chính Chúa Giê-xu đã từng nói: “Nếu các con vâng giữ điều răn của Ta thì các con sẽ còn ở trong tình yêu của Ta …” (Giăng 15: 10)
Không chỉ nuôi mình bằng Lời của Chúa, muốn MẠNH thì người của Chúa còn phải luôn ở chế độ online với Chúa trong sự cầu nguyện. Không phải người tin Chúa nào cũng đủ ‘bén’ để phát hiện ra những vi-rút độc hại được ẩn giấu một cách kín đáo trong từng status, trong từng còm-men, trong từng bài giảng của mấy sư, mấy thầy loại nầy đâu. Thế nhưng, nếu một người luôn gần gũi Chúa trong sự cầu nguyện thì người ấy sẽ nhận được tín hiệu cảnh báo khi ‘bị vi-rút xâm nhập’.
Cứ tưởng bác Diêu chỉ cho bà con mình mấy bí kíp võ công để tấn công trực diện đám nội xâm tà đạo, nhưng đọc xong thơ bác thì hóa ra không phải là như thế. Bác í chỉ nhủ ta cách nhận diện kẻ thù, cách ‘đứng tấn’ vững như bàn thạch và cách cứu mấy em bị nhiễm tà ở các mức độ khác nhau mà thôi (c. 22-23).
Mà cứu làm sao? – Thôi thì đủ cung bậc cảm xúc: hỉ nộ ái ố (c. 23), nhưng tựu trung thì cũng trước là quét vi-rút, và sau đó giúp họ cài đặt phần mềm diệt vi-rút như chính ta đã làm là ăn (Lời Chúa) và thở (cầu nguyện) mỗi ngày. Đơn giản rứa thôi.
Ngoài việc nêu ra những chỉ dẫn cụ thể cho con dân Chúa đối phó với họa nội xâm này, Giu-đe dành phần lớn thời lượng của lá thơ để nói về án phạt đời đời, vô cùng nghiêm khắc, đã sẵn dành cho “những kẻ không tin kính, đã biến ân điển của Đức Chúa Trời thành đời sống phóng đảng, chối bỏ Đấng Chủ Tể duy nhất và Chúa chúng ta là Chúa Cứu Thế Giê-xu.
Bác Diêu trưng ra 3 bằng chứng lịch sử về sự phán xét kinh khiếp của Đức Chúa Trời dành cho những kẻ vô tín, loạn nghịch.
Thứ nhất là dân Y-sơ-ra-ên. Rõ ràng là họ đã được cứu khỏi đời nô lệ tại Ai-cập, là hình bóng của tội lỗi và thế gian. Thế nhưng, Đức Chúa Trời đã LOẠI BỎ họ. Họ bị Chúa loại bỏ đang trên đường tiến về Xứ Hứa. Nói theo ngôn ngữ của thời Tân Ước thì họ đã bị mất sự cứu rỗi đấy.
Thứ hai, là các vị thiên sứ phản nghịch. Các vị này cảm thấy bị ‘mất tự do’ khi phải ở đúng chỗ mà Chúa sắp đặt. Thế là … xù. Ù xuống trần để được tự do (Sáng Thế ký 6).
Đúng là tự do thật. Vâng, có một giai đoạn họ được tự do hoàn toàn để làm theo điều mình thích, làm những điều mình cho là phải, nhưng kết cuộc thì sao? – Hiện đang “bị Đức Chúa Trời tống giam, chịu xiềng xích bất tận trong ngục tối, chờ đợi sự phán xét trong ngày lớn” (c. 6).
Võ công cỡ thiên sứ mà còn không tháo xiềng, bẻ xích được đành phải chịu cảnh gặm một khối căm hờn trong ngục tối, thì người phàm xác thịt như mấy anh giáo sư giả hay mấy em giáo sinh giả đang dạy nhăng dạy cuội kia … có mà chạy đàng giời nhá! Chưa tới giờ thôi con, ở đó mà ti toe, mà “mơ mộng, mà làm ô uế thân xác, khinh dễ thẩm quyền và báng bổ các đấng bậc vinh quang” (c. 8)
Gương cuối cùng, án phạt dân các thành Sô-đôm, Gô-mô-rơ và các vùng phụ cận. Tội của chúng là gì: DÂM. Dâm “không đúng quy trình”. Mà cụ thể là dâm “không chính chủ” và dâm “trái tự nhiên” tức là dâm đồng tính – đực rựa với đực rựa, thị mẹt với thị mẹt.
Một lần nữa, tại đây Kinh Thánh khẳng định rằng TÌNH DỤC ĐỒNG TÍNH LÀ TỘI LỖI. Không những thế, đó là tội gớm ghiếc, ghê tởm đối với Đức Chúa Trời. Tội này có dính dáng đến mấy ‘eng’ thiên sứ sa ngã vừa kể ở trên đấy. Án phạt dành cho chúng là gì? – Lửa đời đời.
Đấy, xem đấy mà răn mình và giữ mình nha anh chị em yêu dấu. Ý bác Diêu là như rứa.
Và rồi bác í kết thúc tâm thư của mình bằng một lời cầu nguyện rất chi là yêu thương và tràn đầy tin quyết: “Nguyện xin Đấng có quyền gìn giữ anh chị em khỏi vấp ngã, trình anh chị em một cách hân hoan và không có gì đáng trách trước sự hiện diện vinh quang của Ngài; là Đức Chúa Trời duy nhất, Đấng cứu rỗi chúng ta qua Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta.” (c. 24-25)


Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

PHỤC HỒI CHÂN LÝ

Dừng Chân Lần Thứ 47
NHÌN LẠI
Những sách mà chúng ta đã đọc trong tuần vừa qua thuộc về nhóm “Thơ Tín Tổng Quát”. Được gọi như thế là vì chúng được viết chung cho những cơ-đốc nhân rải rác khắp nơi hơn là cho một vài cá nhân hay hội thánh cụ thể. Khác với những thơ tín của Phao-lô, chỉ cần nhìn vào tên sách là biết được người nhận, thì những sách này lại mang tên người viết thơ: Gia-cơ, Phê-rơ, Giăng.
Sau đây là sáu mật khẩu giúp bạn đăng nhập vào từng sách và ghi nhớ từng chủ đề của chúng.
Gia-cơ: “Định Lượng Đức Tin” (Làm thế nào để biết là mình có đức tin sống động trong Đức Chúa Trời)
1 Phê-rơ: “Đau … Có Mục Đích” (Làm thể nào để đối diện với những hoàn cảnh đau đớn trong mọi lĩnh vực của đời sống)
2 Phê-rơ: “Nhiễm Độc Tại Chỗ” (Làm thế nào để xử lý những giáo lý sai lạc và những người rao giảng chúng vốn xuất thân từ trong hội thánh)
1 Giăng: “Áp Kế Thông Công” (Làm thế nào để biết được là mình có đang bước đi trong mối thông công với Đức Chúa Trời hay không, và nếu là không thì làm sao để … thành có)
2 Giăng: “Chốt Cửa Lại” (Làm thế nào để nên sáng suốt và khôn ngoan đối với những kẻ truyền bá tà đạo)
3 Giăng: “Mở Cửa Ra” (Làm thế nào để hiếu khách và hỗ trợ đối với những người hầu việc Chúa thật)
NHÌN LÊN
Chúng ta đang sống trong thời đại kỹ thuật số với vô vàn những tiện ích mà nó mang lại. Trước đây, thì cần một cú click chuột, còn bây giờ, chỉ cần một chạm (touch) là cả thế giới đã hiện ra trước mắt. Thế nhưng, internet cũng đang ăn mòn trí nhớ của chúng ta mỗi ngày. Thế hệ này đang đối diện với hội chứng “mất trí nhớ kỹ thuật số” mà chẳng mấy ai lo. Khả năng tính nhẩm, ghi nhớ đều đã có thiết bị công nghệ “gánh” hết rồi. Và thế là … mất trí nhớ!
Phần lớn những người trẻ tuổi đều cài đặt sẵn các bản dịch Kinh Thánh trong điện thoại thông minh. Thích đọc thì đọc, thích nghe thì nghe, mọi lúc mọi nơi, rất chi tiện lợi. Cần tra cứu hay tìm địa chỉ Kinh Thánh ư? – Vào gu-gồ, hay Việt bai-bồ (VietBible) là có ngay, nhớ làm chi cho mệt óc.
Kết quả là, thay vì được “giấu trong lòng” thì giờ đây, Lời Chúa “được cất giữ” trong máy tính, trong điện thoại và rồi việc ghi nhớ Lời Chúa, thuộc lòng Lời Chúa cũng theo đó mà phôi pha, kể cả trong vòng những người hầu việc Chúa trọn thời gian!
Một khi mà Lời Chúa không còn trong lòng thì lấy đâu ra đức tin. Mà không có đức tin thì lấy chi để đẹp lòng Chúa? Một khi mà Lời Chúa không còn trong lòng thì bảo sao mà không phạm tội cùng Chúa?
Có là một mục sư đầy ơn hay một giáo sư trường Kinh Thánh kinh nghiệm cỡ nào đi nữa mà không thường xuyên ôn luyện giáo lý, trau dồi kiến thức thì vẫn ... phăng teo như thường. Hổng tin, bắt mấy “chàng”, mấy “nàng” mần một bài kiểm tra tín lý căn bản là biết ngay à. He he. Văn ôn võ luyện mà lại, dao rựa mà không mài giũa thì cùn nhụt là hết sức tự nhiên thôi.
Chính vì vậy mà hể có cơ hội lên tiếng là cụ Giăng liền nhắc nhở: “Hỡi các con cái bé mọn, hãy yêu thương nhau”. Riêng bác Pi-tơ thì còn chi tiết hơn: “Bởi vậy cho nên, dầu anh em biết rõ ràng và chắc chắn trong lẽ thật hiện đây, tôi cũng sẽ nhắc lại những điều đó cho anh em chẳng thôi. Nhưng tôi còn ở trong nhà tạm nầy bao lâu, thì coi sự lấy lời răn bảo mà tỉnh thức anh em, là bổn phận của tôi vậy; vì tôi biết tôi phải vội lìa nhà tạm nầy, như Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta đã bảo cho tôi. Nhưng tôi ân cần rằng sau khi tôi đi, anh em có thể hằng nhớ điều tôi đã nói.” (2 Phê-rơ 1:12-15)
Đã bao lâu rồi anh chị em chưa áp-đét (update), tức cập nhật những kiến thức về tín lý căn bản hay nền tảng đức tin Cơ-đốc vậy? Hãy xét thử xem điều chi ta còn nhớ và điều chi ta đã quên. Cách hiệu quả nhất để nhớ là áp dụng vào thực tiễn cuộc sống và đem dạy lại cho người khác.
NHÌN TỚI
Thoạt nhìn, thì những thơ tín mà chúng ta đã đọc trong tuần qua là những sứ điệp khá khó hiểu và thậm chí là mâu thuẫn nữa cơ đấy.
Có thể bạn ‘théc méc’ như ri: Túm lại, thì tôi cần phải “chốt cửa” (2Giăng) hay “mở cửa” (3 Giăng)? Tôi nên cảm tạ vì những hoàn cảnh đau đớn (1 Phê-rơ) hay nên tránh khỏi nguồn cơn gây nên sự đau đớn đó (2 Phê-rơ)? Nếu những việc lành không cứu tôi được (Gia-cơ), thì những việc lành có còn thật sự là tốt lành không?
Chìa khóa nằm ở từng hoàn cảnh cụ thể.
Bạn nên chốt cửa lại nếu có một ai đó đang đầu độc bạn (và chắc chắn, những giáo lý sai lạc là những liều thuốc độc chết người), song hãy mở cửa ra cho những người giảng dạy chân chính và trung thực.
Bạn nên dâng lời cảm tạ vì những hoàn cảnh mà mình KHÔNG THỂ thay đổi, nhưng hãy làm việc cách cật lực để thay đổi những điều mà bạn CÓ THỂ thay đổi – chẳng hạn, sự xuất hiện của những người dạy tà đạo trong hội thánh.
Bạn nên ghi nhớ rằng những việc lành không thể cứu bạn được, nhưng bạn được cứu là để làm các thứ việc lành đấy.
Hãy chọn lấy một thơ tín mà bạn đã đọc trong tuần qua làm hành trang cho mình trong tuần lễ mới này. Đừng chỉ … lướt sách, xem kinh, hãy là người làm theo Lời Chúa, áp dụng Lời Chúa vào trong thực tiển đời sống của chính mình mỗi ngày.


Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

NGƯỜI KHEN, KẺ TRÁCH

3 Giăng
Cả hai thơ 2 Giăng, và 3 Giăng đều đề cập đến chuyện tiếp khách và hỗ trợ tài chánh cho những người hầu việc Chúa. Nhưng hôm qua, Giăng viết thơ cho một bà, còn hôm nay người nhận lại là một ông. Hôm qua, cụ khuyên chớ có tiếp đón hay chào hỏi chi những ông thầy tà đạo, thì hôm nay cụ lại bảo phải đon đả đón chào những ông thầy … chánh đạo.
Giống như 2 Giăng, thơ 3 Giăng cũng chỉ cần một phút là đọc xong, nhưng cần đến một đời để áp dụng.
Vậy, chúng ta sẽ học được gì từ lá thơ mang tính cá nhân, và cực ngắn này.
Trước hết, đó là từ 3 nhân vật được xướng tên trong thơ: Gai-út, Đi-ô-trép và Đê-mê-triu. Ba nhân vật này đại diện cho 3 thành phần tiêu biểu trong hội thánh Chúa trong mọi thời đại, mọi vùng miền đấy.
Gai-út là đại diện cho những người tin kính, hào hiệp, hiếu khách, dâng hiến rộng rãi trong hội thánh và hỗ trợ cách hết lòng cho những người dấn thân đi ra hầu việc Chúa.
Đê-mê-triu là hình ảnh của những nhân sự truyền giáo, những giáo sĩ, những người hầu việc Chúa chấp nhận từ bỏ mọi sự để đi hết nơi này đến nơi khác truyền rao Danh Chúa. Đê-mê-triu trong thơ này thì được sứ đồ Giăng xác nhận là một người chân thật, đáng tin cậy.
Còn Đi-ô-trép tiêu biểu cho những người có thế lực, có khả năng, có ảnh hưởng cả trong cộng đồng lẫn trong hội thánh. Nhưng thay vì phục vụ Chúa, làm vinh Danh Chúa, thì những người này lại sử dụng những lợi thế đó để kiểm soát hội thánh, khống chế người khác làm theo ý muốn ích kỷ của mình và đề cao chính bản thân mình.
Đi-ô-trép có thể là là một trưởng lão, một chấp sự, một mục sư, hay chỉ là một … phó thường dân không giữ một chức vụ chính thức nào trong hội thánh cả, nhưng lại là một thế lực ngầm khuynh đảo, luôn gây sóng gió trong hội thánh.
Vì là người kiêu ngạo, ích kỷ và độc đoán nên Đi-ô-trép chỉ tiếp đón, chỉ queo-cơm những người nào mà ông ấy thích. Và thường thì thành phần mà Đi-ô-trép không thích lại là những người hầu việc Chúa thật, những người giảng dạy Lời Chúa cách ngay thẳng. Biết tại sao rồi hén?
Còn nữa, bất kỳ ai thích hay tiếp đón những người mà Đi-ô-trép không thích thì cũng bị lão ấy … nghỉ chơi luôn, trù dập sát ván luôn.
Chưa hết, Đi-ô-trép còn vu khống sứ đồ Giăng và phủ nhận thẩm quyền sứ đồ của ông nữa. Bạn có từng gặp những người luôn mồm phê phán, chỉ trích người lãnh đạo cũ của họ; hay chê bai sỉ nhục người sáng lập hệ phái, người thành lập hội thánh của họ không? – Đi-ô-trép thời nay đấy.
Đủ mặt cả ba rồi đúng không. Vậy, trong ba nhân vật tiêu biểu đó thì bạn thật sự là ai: là Gai-út, là Đê-mê-triu hay là Đi-ô-trép?
Bài học tiếp theo từ lá thơ này là việc tiếp đón và hỗ trợ tài chánh cho những người hầu việc Chúa, đặc biệt là những người truyền giáo và giáo sĩ rày đây mai đó.
Những người truyền giáo và giáo sĩ trung tín thì hoàn toàn đối nghịch với chân dung của những ông thầy giảng dạo của ngày hôm qua trong thơ 2 Giăng.
Vì họ đã nhân danh Chúa ra đi mà không nhận gì của người ngoại cả. Vậy, chúng ta cần phải hỗ trợ những người như thế để chúng ta trở thành người đồng lao hành động cho chân lý.” (c.7-8)
Khi mời một tôi tớ của Chúa đến với hội thánh mình để giảng, để dạy chúng ta thật sự tôn trọng, quý mến người ấy đến đâu sẽ thể hiện rất rõ trong cách ta tiếp đón chăm sóc người ấy đấy. Bạn có phải là một Đi-ô-trép đâu mà lại không thể chủ động bắt tay hay mời người ấy một ly nước lọc?
Nhiều tôi con Chúa và hội thánh Chúa ngày nay vẫn còn thái độ rất ấu trĩ, mà thật sự là ích kỷ vô cùng, khi “vắt kiệt” các đầy tớ Chúa, nhất là những diễn giả được ơn, trong những kỳ hội thảo hay hội nghị do hội thánh mình hay giáo hội mình tổ chức.
Chúng ta nên học theo tấm gương rộng rãi của Gai-út mà tiếp đãi các tôi tớ Chúa, nhất là những người từ xa đến với chúng ta. Đừng trả họ về với gia đình của họ, với hội thánh riêng hay mục vụ mà họ phụ trách với một thân thể suy kiệt, rã rời và thậm chí là … hoàn toàn mất giọng. Hãy lo miếng ăn, chỗ ngủ cho họ trong mức độ tốt nhất mà anh chị em có thể.
Còn việc hỗ trợ tài chánh cho những người đi ra truyền giáo hay giáo sĩ là luôn luôn cần và bao giờ cũng khẩn thiết cả. Trong thời của Giăng, những người dạy đạo lưu động – tương tự như chức vụ truyền giáo hay giáo sĩ ngày nay – hoàn toàn lệ thuộc nơi lòng hiếu khách của bà con tín hữu tại các hội thánh mà họ đến thăm và phục vụ. Ngày nay, những người ra đi truyền đạo hay giáo sĩ tình nguyện (tức là không do một hội thánh hay một tổ chức Cơ-đốc nào sai phái) cũng bước đi trong cùng một tinh thần như thế.
Nhưng cho dù là được sai phái hay ra đi tình nguyện thì công trường truyền giáo vẫn luôn rất cần sự ủng hộ tài chánh. Không chỉ là cho nhu cầu của chính cá nhân người giáo sĩ mà còn cho mục vụ cứu người, và nuôi người, là mục vụ mà người ấy được kêu gọi để thực hiện.
Có thể bạn chỉ là một người yêu mến Chúa trong hội thánh như Gai-út, chớ không được kêu gọi ra đi làm một giáo sĩ như Đê-mê-triu. Thế nhưng, Kinh Thánh bảo rằng, bạn vẫn có thể dự phần trong chức vụ của một người hầu việc Chúa nào đó (mục sư, giáo sư, giáo sĩ, …) bằng việc hỗ trợ tài chánh cho người ấy đấy (c.8). Và anh sẽ làm một việc tốt đẹp nếu anh giúp đỡ cho cuộc hành trình của họ một cách xứng đáng trước mặt Đức Chúa Trời.” (c.6). Hãy cầu xin Chúa hướng dẫn bạn đến với những mục vụ, với những tôi tớ Chúa nào mà Ngài muốn bạn dự phần vào bằng việc dâng hiến tài chánh.
Nguyện xin Chúa cho anh được thạnh vượng trong mọi sự, và được khỏe mạnh phần xác anh cũng như đã được thạnh vượng về phần linh hồn anh vậy” (c.2)


Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

HẾT CỬA RỒI CƯNG!

2 Giăng
Thơ thứ 2 của Giăng là lá thơ duy nhất trong kinh Tân Ước có người nhận là một phụ nữ. Song với cái kiểu úp úp mở mở ngay khi mở đầu, từ người gởi cho đến người nhận như thế, thì chưa hẵn “quý bà được chọn” kia là một người thật. Có khi “bà” ấy là một hội thánh cũng nên.
Tại sao phải sử dụng nickname như thế í à? – Chịu. Có lẽ, hội thánh đang thời bị bắt bớ, bách hại.
Gia đình “bà được chọn” hay “Hội Thánh” này đang bị mấy tay giáo sư giả quấy rầy. Phải xử với mấy ông sư lang thang này ra làm sao cho đúng chuẩn là nội dung chính của lá thơ này.
Người tin Chúa luôn được khuyên dạy phải yêu thương người khác, rộng lòng tiếp khách, đặc biệt là những người hầu việc Chúa, giảng dạy Lời Chúa. Thế nhưng, điều đó không có nghĩa là yêu … vô tư, tiếp đón vô tư, không cần suy xét hay phân biệt gì ráo trọi.
Đồng ý là trong cuộc đời, không ít kẻ bổng dưng … hết thấy đường khi yêu, song tình yêu của một người có Chúa không phải là loại cảm tính, mù quáng như thế. Tình yêu thật không loại bỏ lý trí. Nó quân bình giữa tình và lý. Mà cái lý của người tin Chúa thì được đặt hoàn toàn trên những sự dạy dỗ của Chúa, tức là lời Kinh Thánh.
Chính vì được thôi thúc bởi tình yêu mà Thiên Chúa đã sai Con của Ngài đến chịu tội thay cho nhân thế trên đồi Gô-gô-tha; song đối với những ai không tin điều đó thì phải bị hình phạt thôi. Nói cách khác thập tự giá và sự xử phạt là hai mặt của tình yêu. Một đại diện cho tình yêu được đón nhận, còn mặt kia là dấu hiệu của việc tình yêu bị chối từ.
Đối với những ông/bà sư thầy đi giảng dạo (DẠO chớ không phải đạo) khắp nơi với những sứ điệp … “tào lao, xịt bụp”, xuyên tạc nhân thân của Đức Chúa Giê-xu, phá đổ đức tin của người khác, thì chỉ có một cách đối xử duy nhất là CẤM CỬA chúng mà thôi. Thậm chí, cụ Giăng còn bảo là đừng thèm chào hạng ấy. Chỉ cần chào thôi thì cũng đã dự vào công việc ác của chúng rồi (c. 10-11).
Chịu khó xem lại friend-list (danh sách bạn bè) trên phây của mình đi nha anh chị em. Đừng thiếu hiểu biết mà “tham dự vào công việc ác” của những kẻ “đi quá xa và không tiếp tục ở trong sự dạy dỗ của Đấng Christ” (c.9) khi kết bạn với chúng hay share lại những sờ-ta-tụt của chúng.
Lời Chúa dạy rõ ràng như thế rồi đấy. Đừng có mà tự trách mình hay lên án người là sao không đối xử với nhau cách yêu thương nha cưng.
Đối với những thành phần xuyên tạc chân lý, dạy dỗ sai trật Kinh Thánh như nầy, mà sau khi lấy tình yêu thương khuyên nhủ song vẫn không chịu nghe thì phải … lật mặt kia của tình yêu ra: thi hành án Cấm Cửa thôi.
Nếu có thằng trộm vào nhà mình mà bị mình phát hiện thì mình sẽ xử làm sao: đập cho phát chết tươi hay mời nó ngồi xuống bàn bạc … cùng nhau khai thác?
Đã biết tay ấy là tà giáo, đã biết đám đấy là dạy dỗ bậy bạ thì có gì phải lăn tăn khi từ chối tiếp chúng nhỉ. Dù chúng có là gì với ta đi nữa, dù có ơn sâu nghĩa nặng bằng nào đi nữa thì đâu thể ngu ngơ mà rước sói vào chuồng, đúng không?
Anh em hãy đề phòng, đừng đánh mất thành quả mà anh em đã dày công gây dựng, nhưng hãy cố gắng để lãnh trọn phần thưởng nơi Chúa  (c.8)
Bạn có quá dễ dãi với chính mình hay với người khác nhân danh tình yêu không? Có phải bạn đã im lặng bỏ qua sai phạm vì không muốn “nói ra sự thật trong tình yêu” chăng?
Cửa nhà bạn đang mở hay đóng đối với những “kẻ lừa dối và là kẻ chống Chúa Cứu Thế” đấy?


Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

TUYỆT ĐỈNH YÊU THƯƠNG

1 Giăng 1-5
Giăng, “người môn đồ được Chúa Giê-xu yêu”, đã viết lá thơ này để giúp đỡ những tín hữu trong việc bước đi với Chúa – Đấng là hiện thân của sự sáng, tình yêu và sự sống.
Sống đạo hay theo Chúa thật sự thì lời nói phải đi đôi với việc làm. Cầu nguyện tiếp nhận Đức Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa, rồi học biết một số tín lý hay giáo lý thì ô-kơ. Nhưng tất cả những điều đó sẽ là vô nghĩa nếu hành vi, lối sống của chúng ta không được (hoặc không chịu) thay đổi.
Sứ điệp của cụ Giôn là ri nì: nếu thật sự có Chúa Giê-xu sống trong đời sống của mình, thì bạn không thể nào sống trong tội lỗi, làm những điều sai trật, trộm cắp và dối trá, cũng như sinh hoạt tình dục phóng đãng được. Còn nữa, nếu thật sự có Chúa Giê-xu sống trong đời sống của mình, thì bạn không thể nào giữ lòng thù ghét đối với những anh chị em đồng đạo được. Bạn phải thay đổi lối sống của mình.
Thật ra, từ bé chúng ta đã được dạy phải “thương người như thể thương thân”. Rồi mọi nhà hiền triết, tư tưởng cũng như tất cả các tôn giáo trên thế gian, từ xưa đến nay, đều dạy con người ta làm lành, lánh dữ, tu nhân tích đức cả, chớ không riêng gì đạo Chúa. Thế giới có thừa những lời khuyên khôn ngoan, chỉ có điều là người ta không tìm đâu ra năng lực hay khả năng để làm theo hay để sống theo những lời khuyên khôn ngoan ấy mà thôi.
Thế thì, bằng cách nào người tin Chúa có thể thay đổi lối sống của mình hay bởi đâu mà người tin Chúa có khả năng để làm theo những lời khuyên dạy của Chúa? – Câu trả lời của Giăng là chính sự thông công mật thiết với Đức Chúa Giê-xu sẽ đem lại cho chúng ta quyền năng hay khả năng siêu nhiên để sống theo những lời khuyên dạy của Ngài.
Càng gần gũi Chúa chừng nào thì ta càng dễ dàng tha thứ cho người khác, yêu thương người khác; càng gần gũi Chúa chừng nào thì ta càng dễ dàng từ bỏ tội lỗi, đắc thắng cám dỗ. Đơn giản là vì càng gần Chúa, bạn sẽ nhận ra được rằng những gì mà thế gian đang mê đắm, đang cho là giá trị thì không thật sự có ý nghĩa, không thật sự có giá trị như thế.
Thật ra, những người xung quanh chúng ta không mấy ấn tượng và cũng không dễ bị thuyết phục bởi những gì chúng ta KHÔNG CÒN LÀM – tức là những thói quen xấu – sau khi tin thờ Chúa đâu. (Có thể, bạn đã từng nghe những câu đại loại như: “Điều đó đúng là tuyệt vời đối với cậu, nhưng mình thì lại thích ăn nhậu và hút hít, nên mình không muốn tin như cậu”). Thế giới này sẽ bị đánh động bởi những gì chúng ta LÀM. Chính những hành động yêu thương sẽ khiến cho Phúc Âm có sức hấp dẫn đối với cộng đồng quanh ta.
Đồng ý là về lý thì một người đã thật sự có Chúa Giê-xu trong đời sống của mình thì không thể hay chính xác hơn là không được phép phạm tội. Thế nhưng, trong thực tế thì một người sau khi tin Chúa vẫn còn phạm tội. Trường hợp đấy thì phải xử thế nào? – Tự người ấy phải xưng nhận tội lỗi của mình với Chúa để được tha thứ (1:9). Xưng nhận tội lỗi, hay còn gọi là ăn năn trong trường hợp này không phải để đạt được sự chấp nhận của Chúa, mà là để loại bỏ những chướng ngại hay những rào cản do tội lỗi để lại trong mối thông công của người ấy với Chúa.
Khi một người thật lòng ăn năn tội và cầu nguyện tiếp nhận Đức Giê-xu làm Cứu Chúa, thì ngay thời điểm đó, mọi tội lỗi – trong quá khứ, trong hiện tại và trong cả tương lai – của người ấy, ĐÃ được Chúa tha, Chúa xóa sạch sẽ. Người ấy trở nên là con của Đức Chúa Trời. Nếu sau đó, người ấy phạm tội thì không vì thế mà quyền làm con, cũng là sự cứu rỗi, của người ấy sẽ bị tước mất. Tội lỗi của người ấy chắc chắn là sẽ làm Chúa buồn, hoặc làm Chúa giận, tức là làm tổn hại mối quan hệ (thông công) với Chúa. Để làm hòa lại với Chúa thì người ấy cần phải hạ mình xin lỗi Chúa, tức là ăn năn.
Nghe giang hồ đồn rằng, mấy anh chị “duy ân điển” hay “siêu ân điển”, tức những người tin theo sự dạy dỗ của sư Joseph Prince, đang cố gắng ‘sửa sai’ người tin thờ Chúa khắp nơi rằng thì là ngày nay ta không cần phải ăn năn khi đã … nhỡ phạm tội, vì cớ Chúa đã tha cho ta sạch sẽ từ đời xưa rồi. Nếu đúng là như thế, thì rõ ràng là mấy boạn này chưa phân biệt được ý nghĩa của sự ăn năn khi tiếp nhận Chúa Giê-xu và ăn năn lúc phạm tội khi đã là Cơ-đốc nhân rồi.
Trong thơ này của cụ Giăng có hai địa chỉ thuộc dạng “đất tranh chấp”, khiến cho lắm kẻ đau đầu nhức óc, từ ngày xưa cho đến tận hôm nay. Cả hai đều nằm ở chương 5. Một là “ba nhân chứng” (5:6-8), còn hai là “tội đến nỗi chết” (5:16-17).
Liên quan đến 3 chứng: Thánh Linh, Nước và Huyết thì chỉ cần đọc phần Kinh Thánh này trong Bản Diễn Ý là có thể hiểu được rồi:
Chúng ta biết Chúa Cứu Thế là Con Thượng Đế, vì chính Thượng Đế đã từ trời xác nhận lúc Chúa Giê-xu chịu lễ báp-tem, và khi Ngài chịu chết trên cây thập tự - vâng, chẳng những lúc Chúa chịu báp-tem mà cả lúc Ngài hy sinh tính mạng. Thánh Linh là Thần Chân lý, cũng chứng nhận Chúa Giê-xu là Con Thượng Đế? Chúng ta có ba bằng chứng: tiếng phán của Thánh Linh trong lòng chúng ta, tiếng phán từ trời khi Chúa Cứu Thế chịu báp-tem, và tiếng phán trước khi Ngài hy sinh tính mạng. Tất cả đều xác nhận: Chúa Cứu Thế Giê-xu là Con Thượng Đế.
Như vậy, “nước” là nói đến việc Chúa Cứu Thế Giê-xu chịu báp-têm nước, còn “huyết” là đề cập đến sự chết của Chúa Cứu Thế Giê-xu trên thập giá. Ý của cụ Giăng là từ lúc sinh ra, cho đến lúc chết trên thập giá, Giê-xu luôn là Chúa Cứu Thế.
Cụ nói thế là vì có một nhóm tà giáo lúc bấy giờ không công nhận Chúa Giê-xu là Đấng Christ, tức Chúa Cứu Thế kể từ lúc sinh ra cho đến khi chết trên thập giá (4:1-3). Theo những người này này thì “Đấng Christ” – được hiểu là quyền phép và ảnh hưởng của Đức Chúa Trời hiện diện – chỉ giáng xuống trên con người Giê-xu, dưới dạng chim bồ câu, lúc Người nhận báp-têm mà thôi. Và đến trước lúc Giê-xu thọ nạn trên thập tự giá thì “Đấng Christ” đó đã lìa khỏi Ngài!
Cuối cùng là théc méc “tội đến nỗi chết” (5:16-17). Cần nói ngay là tội này không cùng lê-vồ (level), không cùng bản chất với “tội không được tha” (Mat.12:31-32). Thế thì “chết” ở đây là chết về phần xác, chớ không chết về phần hồn, tức là mất sự cứu rỗi đâu nha. Đây là kiểu chết … trước thời hạn chỉ dành riêng cho những người đã tin thờ Chúa.
Kinh Thánh không cho biết “tội đến nỗi chết” là những tội gì, nhưng cứ theo hậu quả mà xét thì hai trường hợp tại hội thánh Cô-rinh-tô (1 Corinhto 5:1-5; 11:27-31) dường như có liên quan đấy. Anh chị em nào quan tâm về vấn đề này thì có thể tự nghiên cứu thêm từ những địa chỉ Kinh Thánh sau đây: Esai 1:15; Giê-rê-mi 15:1; Ê-xê-chi-ên 14:14, 20; Miche 3:4.
Viết đến đây đột nhiên nghĩ đến những cái chết trẻ, thậm chí còn quá trẻ vì bệnh của nhiều người hầu việc Chúa trong thời gian gần đây. Ngoài trường hợp của bà Đô-ca (Công vụ 9:36-37), thì hình như trong Kinh Thánh không có người hầu việc Chúa nào chết vì bệnh thì phải. Không lẽ, những trường hợp chết trẻ vì bệnh kia lại rơi vào trường hợp mà cụ Giăng bảo là có cầu nguyện cũng vô ích đây sao (?)
Hỡi anh chị em, hỡi quý tôi tớ Chúa, hãy tỉnh thức!