Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

CHINH NAM PHẠT BẮC

Giô-suê 9-12  
Bốn chương Kinh Thánh hôm nay gói trọn … 7 năm ‘chinh nam, phạt bắc’ của quân dân Y-sơ-ra-ên dưới sự chỉ huy của thống tướng Giô-suê. Từ một nhát cắt quyết định vào ngay trung tâm điểm là thành phố Giê-ri-cô và sau đó là Ahi, quân Y-sơ-ra-ên đã chia đôi xứ Canaan thành hai miền Nam Bắc.
Chiến thắng liên tiếp chiến thắng. Hết thành này đến thành khác bị thất thủ, hết vua này đến vua khác bị đại bại. Chúa dồn địch thủ lại một chỗ để dân Ngài ‘uýnh’ cho tan tác. Chúa khiến cho tinh thần địch quân bấn loạn, chưa đánh đã vỡ trận.
Tứ bề thì gươm giáo của bộ binh Y-sơ-ra-ên theo chiến thuật ‘đánh nhanh, thắng nhanh’ áp sát, rồi lại còn bị bồi thêm một trận bom đá của không quân thiên vương nữa thì thử hỏi làm răng mà không phơi thây, làm răng mà không ... banh xác. Đã vậy rồi mà Chúa còn ‘cộng thêm giờ’ theo ‘yêu cầu của khán giả’ nữa thì dù cho xứ Canaan có đến 310 hay thậm chí 3.100 vị vua đi nữa thì cũng bị Giô-suê và dân Y-sơ-ra-ên dọn sạch chớ huống chi là 31. Đúng hôn?
Làm răng mà quân dân Y-sơ-ra-ên luôn ‘nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, kẻ thù nào cũng uýnh thắng’ như vậy? – Rõ ràng là Chúa vùa giúp, bênh vực họ. Thế nhưng, về phần mình, dân Y-sơ-ra-ên cũng phải tác chiến đúng theo kế hoạch thiên thượng.
“Vậy, Giô-suê đánh toàn xứ, nào miền núi, nào miền nam, nào đồng bằng, nào những gò nổng, và các vua mấy miền đó. Người không để thoát khỏi một ai hết; phàm vật có hơi thở thì người diệt hết đi, Y NHƯ GIÊ-HÔ-VA ĐỨC CHÚA TRỜI CỦA Y-SƠ-RA-ÊN ĐÃ TRUYỀN DẶN. … Qua một lượt thì Giô-suê bắt các vua nầy và chiếm lấy xứ họ, bởi vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên chinh chiến cho Y-sơ-ra-ên.” (10:40-42)
Gọn một từ: VÂNG LỜI. Vâng lời Chúa – Chiến thắng!
Hình như Chúa trong sách Giô-suê không phải là Đức Chúa Trời yêu thương mà chúng ta được biết ngày nay hay sao í. Rồi dân Chúa ngày xưa nữa. Hung ác quá đi thôi. Đi đến đâu là ‘đốt sạch, giết sạch, phá sạch’ là sao? Vâng, nếu chỉ đọc thoáng qua mối sách Giô-suê thì thật không dễ dàng chấp nhận được hành động của quân dân Y-sơ-ra-ên tại lãnh thổ mà họ ‘xâm chiếm’.
Thật ra, các dân tộc trong xứ Canaan bị tiêu diệt là vì tội ác của họ đã đạt chuẩn, đã lên đến đỉnh. Mà đã lên đến chuẩn đấy, đỉnh đấy rồi thì án phạt là … ‘giải tỏa trắng, không đền bù’ y như thành Sô-đôm và Gô-mô-rơ thời Apraham hay xa hơn là cả thế giới thời Nô-ê thôi. Dân Y-sơ-ra-ên chỉ là ‘công cụ thi hành án’ của Đức Chúa Trời, còn chính Chúa mới là Đấng tuyên án và thi hành án.
Chúa có thể dùng tai họa tự nhiên như động đất, lũ lụt, mưa đá, … hay con người (người tin Chúa, người chống Chúa) để thực hiện phán quyết của Chúa đối với từng cá nhân hay từng quốc gia, dân tộc.
Vì Chúa là Quan Án Công Bình của cả cõi trời đất này, nên không có chuyện xử ép hay bất công chi đâu. Đừng có lấy những gì mình biết về người khác (phạm nhân chớ không phải nạn nhân nha) bằng cái nhìn hạn hẹp bề ngoài để ‘cân đo đong đếm’ công lý của Đức Chúa Trời, Đấng Toàn Tri, tức biết hết mọi chuyện. ‘Bé cái nhầm’ nha cưng.
Trong phần Kinh Thánh hôm nay còn có một bài học lớn nữa cho chúng ta: Đó là đòn độc Ga-ba-ôn.
Ga-ba-ôn thuộc nhóm ‘phạm nhân đã nhận án tử’ còn đang sống trên đất Canaan. Dân này ‘khôn’, không ‘chống’ Chúa. Họ muốn được ‘chung sống hòa bình’ với Chúa nhưng không chịu trở thành dân Chúa như trường hợp Rahap và cả gia đình của cô. Người Ga-ba-ôn hóa trang thật tuyệt và nói … dối thật khéo. Thế nhưng, chỉ chừng đó thôi thì ‘hiệp ước hòa bình’ không dễ gì được Giô-suê và các vị lãnh đạo Y-sơ-ra-ên đặt bút ký đâu.
Thế gian thì nó luôn … gian như thế. Ma quỷ thì có bao giờ ngừng dối trá đâu. ‘Trách’ nó làm gì. Trách là trách thống soái Giô-suê và dàn tướng lĩnh Y-sơ-ra-ên không chịu “cầu hỏi Đức Giê-hô-va” như họ vẫn thường làm. ‘Bệnh’ quá tự tin của họ vẫn chưa được lành. Mới hôm trước cũng vì quá tự tin mà 36 chiến binh bỏ mạng cách lãng nhách tại Ahi. Thế mà giờ đây, bệnh cũ lại tái phát. Đau.
Ngày nay biết bao người tin Chúa và ngay cả những người hầu việc Chúa đã được đưa vào vòng thỏa hiệp giống như vậy! Đó có thể là thỏa hiệp trong kinh doanh, cũng có thể là thỏa hiệp trong hôn nhân theo kiểu “kính lạy Đức Chúa Ba Ngôi, hễ cưới được vợ tôi thôi nhà thờ”. Và kết quả là suốt đời phải rắc rối trong vấn đề tài chính, cả một đời phải ‘bầm dập’ với … nợ hôn nhân! Ngày hôm nay, trong hội thánh không thiếu những người Ga-ba-ôn, và họ đang làm cho hội thánh thối lui, suy nhược.
Thời gian gần đây, xuất hiện một đoàn sứ giả Ga-ba-ôn đời mới với duy nhất một sứ điệp: “Chỉ Có Ân Điển Mà Thôi”. Thoạt nhìn thì hoạt động và sự dạy dỗ của mấy anh Ôn này ‘không ảnh hưởng gì đến sự cứu rỗi’ cả, thậm chí còn giúp cho nhiều người, nhất là những sinh viên trẻ được Chúa cứu nữa. Sự dạy dỗ chỉ nhấn mạnh đến Ân Điển của họ, hay nói theo một tôi tớ Chúa là “chỉ chạy tại chỗ ngay chân thập tự giá” thôi, cũng đã lừa được không ít người vì tưởng đó là phát kiến, là khải thị, là ý Đức Chúa Trời bảo làm vậy.
Anh chị em ơi, hãy chịu khó xem trái (quả) của mấy anh Ôn này (đời sống, hôn nhân, công việc làm ăn, chức vụ, …) thì biết thật giả liền à. Đừng để đến “ba ngày sau” như dân Y-sơ-ra-ên mới biết nha. hãy chịu khó xem trái (quả) của mấy ảnh để không bị lừa mà đặt bút ký hòa ước, để không bị gạt mà nhấn nút like, mà gật đầu làm friend của mấy ảnh trên fây, trên mạng nhé.
Chúng đang dụ dỗ anh chị em không vâng phục Lời Chúa cách hoàn toàn đấy. Chúng đang dụ dỗ anh chị em ‘tha chết’ cho dục vọng của xác thịt đấy. Chúng đang thuyết phục anh chị em lợi dụng sự tự do mà mỗi chúng ta có được trong Đấng Christ để sống theo xác thịt đấy. Đừng cứng lòng mà đi vào ‘vết xe đổ’ của Giô-suê nha.
Bảo trọng, bảo trọng.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét