Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

HY VỌNG GIỮA CƠN PHÁN XÉT

Giê-rê-mi 30-33
Trước lúc rạng đông luôn là thời điểm đen tối nhất, và sách tiên tri Giê-rê-mi cũng không là ngoại lệ. Những dòng mở màn của chương 30 đã vẽ nên một bức tranh tối hù về tai họa của Giu-đa đang lù lù trước cổng. Thế nhưng đỉnh điểm của cơn hoạn nạn mang tầm quốc gia thì còn xa lắm trong cõi tương lai vào kỳ Đại Nạn cơ. Tại đây, một lần nữa tính “ứng nghiệm kép” trong những sứ điệp tiên tri từ Đức Chúa Trời lại được nhìn thấy.
Từ trong đêm đen của cơn hoạn nạn sắp đến, Chúa đã báo trước về sự phục hồi đầy vinh diệu và hạnh phước. Dân Chúa sẽ được ‘trồng’ lại trên mảnh đất quê nhà (31: 4-6, 8), lệ đắng của họ sẽ nên nước mắt mừng vui (31: 13) và Đức Chúa Trời sẽ lập một giao ước mới với họ (31; 31-34).
Và dấu chứng bảo đảm cho những lời hứa của Đức Chúa Trời liên quan đến việc hồi hương của dân sự Chúa là việc Giê-rê-mi vâng lời Chúa mua một thửa ruộng – mua bất động sản trong khi biết rằng xứ sở sắp rơi vào tay quân xâm lược Babilon!
Đó là một hành động của đức tin, một hành động vâng lời Chúa cách tuyệt đối, dù trong mắt mọi người thì tiên tri Giê-rê-mi dường như không còn được bình thường, vì đã tự mâu thuẫn. Ấy là vì ông mới vừa giảng về sự phán xét hầu đến, rồi chống lại những ai rao giảng về việc sớm hồi hương. Thế mà giờ đây khi tai họa chưa thấy xảy ra, ông lại chuyển đề tài từ phán xét sang sứ điệp hy vọng. Răng rứa?
Thấy liền liền vậy thôi, nhưng thật ra giữa họa lưu đày và phước hồi hương là gần cả thế kỷ đấy. Cả họa lẫn phước đều là chuyện tương lai, tuy xa gần sau trước khác nhau, nhưng chắc cú là sẽ ứng nghiệm đúng kỳ. Đơn giản là vì tất cả mọi chi tiết, từ A đến Z đều nằm trong tay Chúa.
Anh chị em có xây dựng cuộc đời mình trên những lời hứa của Đức Chúa Trời hay chỉ xây dựng một phần trên đó?
Một người mà có khát vọng sẽ lưu tâm đến mọi lời hứa được ẩn chứa trong Kinh Thánh. Theo bạn thì người đó sẽ tìm được bao nhiêu?
Thực tế thì có hơn 7.000 lời hứa ẩn chứa trong Kinh Thánh, và phần lớn trong số đó là những mục tiêu dành cho bạn đấy! Thế nhưng một khi tìm được một lời hứa của Chúa, đừng dừng lại ở chỗ viết xuống, học thuộc lòng nó, rồi … xếp xó. Hãy khai thác nó, chuyển động nó và để nó thay đổi đời ta.
Giê-rê-mi đã nhận được lời hứa của Chúa. Dân tộc của ông, dù phải đối diện với viễn cảnh bị giải tỏa trắng bởi cơn sóng dữ Babilon nhưng sẽ không bị tiêu diệt. Chúa sẽ đem họ trở về. Do đó, Giê-rê-mi đã mua bất động sản (với một mức giá … không thể nào rẻ hơn) để phát đi lời tuyên bố rằng, “tôi nay đang đứng trên những lời hứa của Đức Chúa Trời! Ngài sẽ phục hồi dân tộc chúng ta!”
Việc Giê-rê-mi mua ruộng cũng còn có nhiều điều khiến ta phải suy gẫm. Mọi chi tiết trong cuộc đời của người được Chúa chọn đều nhằm phục vụ cho … ‘ý đồ’ của Chúa. Tất cả.
Từ lấy vợ (như tiên tri A-mốt), hay không được lấy vợ (tiên tri Giê-rê-mi); từ việc đặt tên con (tiên tri Ê-sai) đến việc mua ruộng đất của Giê-rê-mi, tất tần tật đều là … “thông báo”, là “tuyên bố”, là “sứ điệp” cho Chúa mà thôi. Đấy, cứ nhìn vào những người được Chúa chọn thuở ấy, vào đời sống cá nhân của họ, gia đình con cái của họ, tài sản của họ là có thể biết được … Chúa muốn gì rồi. Chả trách, về sau này kinh Tân ước gọi chúng ta – những người tin thờ Chúa – là những lá thơ tình mà Thiên Chúa gởi cho nhân gian.
Bạn thân mến, cứ theo đó mà xét, thì người ta có đọc được gì về chương trình hay ý muốn của Đức Chúa Trời nơi tài sản, tên tuổi, gia đình và nhân thân của bạn không?
Giê-rê-mi mua đất không phải vì có nhu cầu, cũng không phải vì do tài … kinh doanh mách bảo; Giê-rê-mi mua đất cũng không phải vì tình cảm với thằng em con nhà chú hay vì trách nhiệm với họ tộc; Giê-rê-mi mua đất không phải vì ông muốn mà là vì Chúa muốn. Đây phải là nguyên tắc hành động chủ đạo của mỗi một chúng ta, đặc biệt là những người đang đứng trong chức vụ.
Thế thì, vấn đề không nằm ở chỗ chúng ta có muốn điều đó (việc đó, nơi đó, người đó, ngày đó, …) hay không; vấn đề cũng không nằm ở chỗ gia đình chúng ta (hội thánh chúng ta, công ty chúng ta, …) có cần đến chúng ta làm điều đó (có mặt ở nơi đó, vào thời điểm đó, …) hay không, mà là CHÚA CÓ MUỐN CHÚNG TA LÀM ĐIỀU ĐÓ (có mặt ở nơi đó, vào thời điểm đó, …) HAY KHÔNG.
Có phải bạn đang tranh chiến để đưa ra một chọn lựa mang tính quyết định không? Hãy áp dụng nguyên tắc chủ đạo vừa nêu: “Ý Trời là tối thượng” hay “Ý Chúa là quyết định cuối cùng” vào trong trường hợp của mình đi. Chắc chắn là có thách thức đấy, có thể là sẽ bị chửi, bị chê đấy, nhưng nếu chọn làm theo điều Chúa phán bảo, thì chắc chắn là bạn sẽ không bao giờ phải hối tiếc đâu.
Khi nào mà bạn đã dứt khoát quyết định làm theo ý Chúa thì hãy theo gương Giê-rê-mi mà tấu trình với Chúa ri nè:
Lạy Chúa Giê-hô-va! Chính Ngài đã dùng quyền năng lớn lao và cánh tay quyền uy mà dựng nên trời và đất! Không có việc gì khó quá cho Ngài. Ngài bày tỏ lòng nhân ái đến nghìn đời, nhưng phạt tội cha ông đến đời con cháu. Ôi! Ngài là Đức Chúa Trời vĩ đại và quyền uy, danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn quân! Kế hoạch của Ngài thật lớn lao, công việc Ngài đầy quyền năng. Mắt Ngài soi thấu mọi đường lối của con cái loài người để ban thưởng cho mỗi người tùy theo đường lối và kết quả công việc họ làm. (32: 17-19)
Thế nhé. 


Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

CẢI TỬ HOÀN SINH

Dừng Chân Lần Thứ 29 
NHÌN LẠI
Thật … ‘tréo cẳng ngỗng’ là những tin tốt lành mang lại sự bình an thường bắt đầu với những tin xấu mang tính … bất an.
Cái chết đau đớn, nhục nhã của Người Đầy Tớ Chịu Khổ trong Esai 53 và kết quả lạ lùng từ cái chết của người mang lại là một minh họa sống động cho nghịch lý này.
Người bị “khinh rẻ … chối bỏ … đánh đập … ngược đãi … ức hiếp … như chiên con bị đem đi làm thịt” (53: 3-8). Thế nhưng, còn hơn là một là một thảm kịch trong lịch sử, cái chết của Người còn là “ý muốn của Đức Chúa Trời” (53: 10). Như nước mát cho khách bộ hành đang khát và như sự chữa lành cho tấm lòng đang thương tổn, tin lành vinh diệu này cần được rao báo cho muôn dân, và đó phải là đích đến của dân sự Chúa.
Tuy nhiên, dân sự Chúa luôn cảm thấy hoàn toàn không thỏa đáng trong những trường hợp tương tự như của Giê-rê-mi. Một người có tâm linh mềm mại và hơi bị … mau nước mắt lại được chọn để làm tiên tri và làm phát ngôn viên của Đức Chúa Trời. Đúng là không … “môn đăng hộ đối” chút nào cả. He he.
Ấy vậy mà ‘lão’ chạy ngon lành luôn nha. Mềm nhưng không yếu, rất dễ khóc nhưng không ủy mị. Bằng chứng là mấy tay chống lại ‘lão’ – nào vua, nào quan, nào tướng, nào dân – đều đi đứt hết, riêng ‘lão’ thì cứ ‘trơ trơ’ như thế cho đến cuối cùng. ‘Lão’ cứ ‘dai’ như thế cho đến ngày tận mắt chứng kiến những gì Chúa phán bảo – qua môi miệng ‘lão’ – trở nên hiện thực.
Vâng, qua một đầy tớ vâng lời thì khải tượng của Đức Chúa Trời luôn được hoàn tất, cho dù có phải đối diện với những sự vu khống hay đe dọa đến tính mạng.
NHÌN LÊN
Anh chị em có nhận ra lẽ thật được khai mở từ trong những lời hứa … “xưa thật là xưa” của Đức Chúa Trời không?
Chẳng hạn như … “ngày xửa ngày xưa” trong Sáng Thế ký 3: 15; Đức Chúa Trời hứa rằng, có một ngày dòng dõi của người nữ sẽ giày đạp đầu con rắn – tức là Chúa Cứu Thế hay Đấng Mê-sia sẽ đến giáng cho Sa-tan một đòn chí mạng, và bắt chiếc cầu giải hòa giữa con người tội lỗi và Đức Chúa Trời chí thánh. Lời hứa này là chắc chắn, nhưng sự đợi chờ thì đã phải kéo dài đến hàng nghìn năm!
Ê-sai đã khắc họa chân dung của Người Đầy Tớ Chịu Khổ hàng trăm năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Việc tử hình phạm nhân bằng cách đóng đinh câu rút chưa từng được biết đến vào thời của Ê-sai, nhưng ông đã miêu tả quá trình hành hình tàn nhẫn này chính xác đến từng chi tiết, cứ như thể ông đang tường thuật trực tiếp từ đồi Gô-gô-tha, nơi Đức Chúa Giê-xu bị đóng đinh vậy.
Hàng thế kỷ sau – theo đúng lịch trình – mọi sự diễn ra chính xác đến từng cen-ti-mét, như Ê-sai đã báo trước. Rồi năm từng năm trôi qua, lời hứa cứ thế mà tiến gần hơn, gần thêm đến giờ hoàn tất, là “khi thời hạn đã được trọn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài đến” (Galati 4: 4)
Lời tiên tri về sự đến lần thứ nhất của Chúa Cứu Thế, sau hàng nghìn năm đã ứng nghiệm nơi Đức Giê-xu, người Nazaret thể nào, thì lời tiên tri về sự đến lần thứ hai của Ngài cũng sẽ ứng nghiệm chắc chắn thể ấy.
Khá nhớ rằng, Chúa mà chúng ta tin thờ là Đức Chúa Trời thành tín. “Điều chi Đức Chúa Trời đã hứa, Ngài cũng có quyền làm trọn được” (Roma 4: 21), và chính Chúa cũng xác nhận rằng “Ta đang thức để thực hiện lời Ta đã phán” (Giê-rê-mi 1: 12)
NHÌN TỚI
Chờ đợi lời hứa của Chúa được ứng nghiệm có thể sẽ không giống như … “con chờ mẹ”, không giống như chờ … “gió mùa hè” hay “chờ mong anh trai sẽ đem về cho tà áo mới, ba ngày xuân đi khoe xóm giềng” đâu. Thời gian có thể … dường như “đang dừng lại” khi ta đang trông đợi một điều gì đó … lâu quá chừng lâu. Thế nhưng, đối với những ai luôn bền bỉ đợi chờ, mắt luôn vọng trông nơi “món quà” đã được Chúa hứa thì sẽ có một ngày – vâng, chắc chắn sẽ có một ngày – người ấy sẽ khám phá được rằng sự chờ đợi thật có giá trị dường bao!
Mỗi khi bạn đọc thấy cụm từ “đây là điều Chúa phán” hay “Chúa phán vậy” trong những trang Kinh Thánh, thì hãy ghi chú vào bên cạnh: “chắc chắn nó sẽ xảy ra!” Và rồi đến đúng kỳ, bạn sẽ được tận mắt chứng kiến.
Hãy đặt những lời hứa dưới đây (và vô vàn những câu tương tự như thế mà bạn có thể thấy trong Kinh Thánh) bên cạnh Ê-sai 60: 22 “Chính Ta là Đức Giê-hô-va, Ta sẽ nhanh chóng thực hiện điều ấy đúng kỳ!”. Rồi hãy chờ đợi với lòng kỳ vọng, vì đến đúng kỳ bạn sẽ gặt.
§  “Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ. ... Ta sẽ trở lại đem các ngươi đi với ta, hầu cho ta ở đâu thì các ngươi cũng ở đó” (Giăng 14: 2-3)
§  “Ta không để cho các ngươi mồ côi đâu, ta sẽ đến cùng các ngươi” (Giăng 14: 18)
§  “Đức Chúa Trời sẽ đem những kẻ ngủ trong Đức Chúa Jêsus cùng đến với Ngài … Thế thì, anh em hãy dùng lời đó mà yên ủi nhau.” (1 Tesalonica 4: 14, 18)


Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

ĐỐI NGHỊCH VỚI TIÊN TRI

Giê-rê-mi 26-29 
Có ai đó bảo rằng, sách Giê-rê-mi không thể nào lập bố cục hay dàn bài được. Ấy là vì không ai có thể khóc (thật) mà theo đúng bài bản đã được thiết lập từ trước cả. Đúng sai của ý kiến đó thì còn phải bàn nhưng rõ ràng là (sách) Giê-rê-mi ‘phát ngôn’ không theo một trật tự nào hết trơn á.
Chẳng hạn, trong phần Kinh Thánh ngày hôm qua, thì trật tự thời gian bị đảo ngược hoàn toàn: đầu nên rốt, rốt nên đầu. Cụ thể, theo đúng ‘tôn ti trật tự’ … thời gian thì vua Giê-hô-gia-kim trước hết, rồi đến ông con – vua Giê-hô-gia-kin, và cuối cùng mới là … ông chú, tức vua Sê-đê-kia. Thế nhưng, trong sách Giê-rê-mi thì thời vua Sê-đê-kia lại được đề cập trước ở chương 21, đến chương 24 mới đến thời vua Giê-hô-gia-kin, và cuối cùng chuyện dính dáng đến vua Giê-hô-gia-kim thì được đề cập trong chương 25.
May quá, trong phần Kinh Thánh hôm nay thì không còn cảnh đó. Tuy nhiên, nếu cẩn thận tính toán thì ta sẽ thấy được rằng, giữa chương 26 và ba chương còn lại của ngày hôm nay là 27, 28, 29 cách nhau những đến … 16 năm! (II Các Vua 23: 36; 24: 8-12, 17-18; Giê-rê-mi 28: 1).
Còn nữa, câu chuyện xảy ra tại sân Đền Thờ trong chương 26 cần phải được đọc với “file đính kèm” là bài giảng trong Giê-rê-mi 7: 1-15 thì mới đủ … thủ tục. Nói cách khác, bài giảng trong 7: 1-15 chính là phần ‘triển khai chi tiết’ mạng lịnh mà Chúa truyền cho Giê-rê-mi trong 26: 2-6 đấy. Ngạc nhiên chưa?
Ta học được gì nơi tinh thần phục vụ Chúa của tiên tri Giê-rê-mi trong hoàn cảnh phải “khiêu vũ giữa bầy sói” như thế? – Đó là một tinh thần hầu việc Chúa … chết bỏ luôn. Chớ còn gì nữa. Sém chút nữa là toi mạng rồi còn gì (26: 8).
Rồi còn bị hạ nhục giữa bàn dân thiên hạ (28: 10-11), và kính thưa các thể loại … đòn bẩn khác, từ thấp lên cao, từ dân đến quan, ngay tại quê nhà hay từ xa ngoài đất khách (29). Thế nhưng, Giê-rê-mi vẫn cứ “cứng như sắt, vững như đồng”, vẫn cứ lừ lừ tiếp tục ‘nhả đạn’.
Đấy chính là xì-tai phục vụ mà mỗi chúng ta được kêu gọi để noi theo: “Thưa anh chị em, hãy noi gương chịu bạc đãi và kiên nhẫn của các tiên tri đã nhân danh Chúa mà nói” (Gia-cơ 5: 10).
Trọng tâm của phần Kinh Thánh hôm nay nằm ở thời kỳ cai trị của vị vua Giu-đa cuối cùng là Sê-đê-kia. Lúc bấy giờ, “một bộ phận không nhỏ” thuộc giới quý tộc Giu-đa, bao gồm cả vua Giê-hô-gia-kin cùng hoàng thân quốc thích, đã bị đại đế Nê-bu-cát-nết-xa hốt gọn sang Babilon lưu đày. Đã thế mà người ta vẫn không tỉnh ngộ, đến nước đấy rồi mà người ta vẫn chưa chịu hạ lòng ăn năn. Thậm chí, nhiều người còn cho rằng, biến cố ấy chẳng qua là … ‘tai nạn’ mà thôi; bất quá là chịu trận hai năm nơi xứ người rồi thì ai nấy sẽ được hồi hương.
Vì tin như thế cho nên khi nghe Giê-rê-mi kêu gọi hãy đầu hàng quân Babilon, hãy tình nguyện chịu ách đô hộ của ngoại xâm đi thì hầu hết người Giu-đa, kể cả còn ở trong nước hay đang bị lưu đày xứ người, đều nhất trí cho rằng, Giê-rê-mi là tên phản động, cấu kết với ngoại bang.
Sứ điệp của Giê-rê-mi trong thời điểm này không chỉ là lên án tội lỗi của dân tộc mình, và kêu gọi họ tỉnh ngộ, ăn năn trở lại cùng Chúa mà còn tuyên chiến với đám tiên tri giả – những người mang danh hầu việc Chúa nhưng lại rao giảng những điều Chúa không bảo họ rao. Nói cách khác, vì vâng lời Chúa nên Giê-rê-mi đã tự đưa mình vào thế: “tứ bề thọ địch”.
Thế nhưng, Giê không bao giờ chết. Đơn giản là vì Chúa luôn thành tín. Chúa luôn giữ lời Ngài đã hứa với Giê khi gọi chàng vào trong chức vụ: “Nầy, ngày nay, ta lập ngươi lên làm thành vững bền, làm cột bằng sắt, làm tường bằng đồng, nghịch cùng cả đất nầy, nghịch cùng các vua Giu-đa, các quan trưởng nó, các thầy tế lễ, và dân trong đất. Họ sẽ đánh nhau với ngươi, nhưng không thắng ngươi; vì ta ở cùng ngươi đặng giải cứu ngươi.” (1: 18-19)
Vì thuận với Chúa, nên dù có bị uýnh hội đồng cỡ nào đi nữa thì Giê-rê-mi vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Trong khi mấy tay nghịch lại với Chúa, dù quyền cao chức trọng như Ha-na-nia (28: 1-17), hay đang vinh thân phì gia nơi hải ngoại cỡ Sê-ma-gia ở Nê-hê-lam (29: 24-32) đi nữa thì cũng không thể nào thoát khỏi án tử được.
Ha-na-nia tinh tướng rằng 2 năm nữa là mọi kẻ lưu đày sẽ được hồi hương, tất cả sẽ “châu về hợp phố”, trong khi Chúa thì bảo 70 năm cơ. Hai năm đâu không thấy, chỉ biết rằng sau đúng có hai tháng thì Ha-na-nia đã vĩnh viễn lìa trần (28: 1, 17). Đó là lời cảnh báo mạnh mẽ cho những ai đang đứng trong chức vụ hầu việc Chúa nhưng không còn nghe tiếng Chúa, không còn nhận biết công việc Chúa, không còn phân biệt đường lối Chúa.
Đường lối Chúa không phải lúc nào cũng dễ hiểu, dễ chấp nhận đối với chúng ta. Thế nhưng, có một điều luôn luôn sáng tỏ, luôn luôn rõ ràng: Chúa là thiện lành, đường lối Chúa dành cho con dân Ngài luôn bình an và tràn đầy hy vọng, kể cả lúc họ đang chịu cảnh lưu đày!
“Vì Ta biết chương trình Ta hoạch định cho các ngươi là chương trình hòa bình thịnh vượng, không phải là tai họa diệt vong. Ta kiến tạo cho các ngươi một tương lai sáng sủa, một niềm hy vọng vững vàng” (29: 10)
Con người có thể thất bại, dân sự Chúa thật đã thất bại, nhưng Đức Chúa Trời thì không hề thất bại. Chúa đã dùng 70 năm lưu đày để “làm sạch” xứ thánh, để chuẩn bị cho Chúa một dân sẵn lòng và để làm thành giao ước của Ngài đối cùng Apraham và Đa-vít năm xưa thế nào, thì cũng một cách ấy, Chúa đang sử dụng mọi hoàn cảnh mà bạn và tôi đang đối diện, để làm thành kế hoạch đời đời của Ngài trên đời sống của mỗi chúng ta.



Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

NHƯ LÁ MÙA THU

Giê-rê-mi 21-25
Bản tuyên án dành cho dân Chúa vẫn chưa ngưng nghỉ. Lần này, những cây đa, cây đề trong Giu-đa lần lượt được gọi tên. Trước hết là các vua: Sê-đê-kia, Giê-hô-gia-kim và Giê-hô-gia-kin (hay còn gọi là Cô-nia hoặc Giê-cô-nia), và sau đó là đội ngũ tiên tri … không ‘chính chủ’.
Khi quân Babilon đã dàn trận bao vây thủ đô thì vua Sê-đê-kia mới cuống cuồng sai người nhờ tiên tri Giê-rê-mi cầu khẩn Chúa (21: 1-2). Chúa cười cái hậc rồi khẻ nói: “Quá trễ rồi cưng!”
Ấy là ngôn từ ngoại giao cho nó mềm hóa vấn đề, chớ thật ra Chúa ‘phang’ ri nè:
“Này, Ta sẽ đẩy lui các lực lượng võ trang của Giu-đa đang chiến đấu với vua Ba-by-luân và quân đội người. Dù hiện nay địch quân mới bao vây Giê-ru-sa-lem, nhưng Ta sẽ tập họp các đơn vị địch vào trung tâm thành phố. Chính Ta sẽ chiến đấu chống lại các ngươi vì các ngươi cứ chọc giận Ta đến mức độ không tưởng tượng được. Ta sẽ đánh hạ cả người và thú vật trong thành phố này. Chúng sẽ chết vì bệnh dịch đáng sợ. Sau cùng, Ta sẽ nộp vua Sê-đê-kia và tất cả dân cư còn sống sót trong thành này vào tay vua Nê-bu-cát-nết-sa nước Ba-by-luân. Vua ấy sẽ thẳng tay tàn sát, không chút thương hại, khoan dung” (21: 4-7)
Không dừng lại ở đó, Chúa còn lịnh cho Giê-rê-mi vào tận hoàng cung và ‘bồi’ thêm phát nữa cho riêng thành phố Giê-ru-sa-lem:
“Dù Ta yêu mến ngươi như xứ Ga-la-át đầy hoa quả và như rừng xanh xứ Li-ban, Ta buộc lòng phải tiêu diệt ngươi; để ngươi thành một đống đổ nát, hoang vu, không có người ở. Ta sẽ gọi một đạo quân chuyên môn phá thành trang bị đầy đủ để triệt hạ ngươi. Chúng sẽ gỡ các kèo cột bằng hương bách mà ném vào lửa” (22: 6-7)
Đối với hạng phó thường dân thì còn có thể được chết tại quê cha đất tổ, chớ còn hàng vua quan, quí tộc thì phải bị lưu đày biệt xứ, rồi bỏ mạng nơi đất khách quê người. Riêng vua Giê-hô-gia-kin, tức Cô-nia hay Giê-cô-nia thì còn được khuyến mãi thêm món … tuyệt tự, tức vĩnh viễn không còn người nối dõi nữa (22: 30).
Sao kinh thế? – Cương chớ sao. Cương với Chúa quá mà (22: 21)
Thế mới hay, cùng một tội giống nhau nhưng hậu quả thì có sự khác biệt khá lớn giữa những người lãnh đạo và hạng thường dân. Ấy cũng là phải lẽ thôi, vì ai được ban cho nhiều thì sẽ phải bị đòi lại nhiều. Hơn nữa, khi một người lãnh đạo mà phạm tội thì ảnh hưởng tiêu cực, ảnh hưởng xấu của nó lên cộng đồng và lên Danh của Chúa là cực lớn.
Một điều khác cũng rất cần được lưu ý khi giờ phán xét của Chúa hầu gần. Ấy là có quá ít tiên tri thật, nhưng lại hơi bị thừa những tiên tri giả. Tiên tri giả, có thể vốn cũng là những người hầu việc Chúa thật, nhưng giờ đã đổi … ‘tông’ (tone), đã chuyển đề tài cho phù hợp với sở thích của khách hàng.
Đang lúc dầu sôi, lửa bỏng, giặc phương Bắc đã đắp lũy vây thành như thế, mà rao giảng phải ăn năn tội với Chúa, phải thay đổi lối sống, và phải … chuẩn bị đầu hàng ngoại xâm (tức chấp nhận hình phạt của Chúa) thì đúng là đối tượng nguy hiểm, là thế lực thù địch, là không thức thời chút nào cả.
Tình hình này ấy à, phải an ủi, phải khích lệ người ta chứ. Người ta muốn bình an, đúng không? – Hãy nói là họ sẽ có bình an.
Người ta không muốn hoạn nạn, phu tù, đúng không? – Thích thì chìu, chớ mất mát gì của bọ.
Thờ phượng Chúa khô khan, gò bó, luật pháp quá đúng không? – Thì ‘chơi’ kiểu khác đi. Thiếu gì chỗ.
Muốn hoành tráng có hoành tráng, muốn sối động có sôi động, muốn sex có sex, muốn máu có máu, thậm chí máu trẻ con luôn chớ chẳng phải là máu bò, máu cừu (chiên) như thường thấy đâu nha. Đấy, thành tâm cỡ đấy, sùng kính cỡ đấy còn chả ăn thua nữa là …
Đối với quần chúng nhân dân thì đã là tiên tri của Chúa phán thì đố có sai, rồi lại thêm nguyên tắc: “thiểu số phục tùng đa” nên Giê-rê-mi không thể nào là tiên tri thật được. Thật sao lại chỉ có một mình, nhỉ?
Là người đọc hôm nay, chúng ta rất dễ dàng để biết được ai là tiên tri thật, ai là tiên tri giả; ai là lãnh đạo kính sợ Chúa còn ai là lãnh đạo kính sợ … chùa. Thế nhưng, dân sự Chúa ngày xưa, tức là những người đang trong cuộc thì không được sáng như thế đâu.
Ngày nay, chúng ta rất dễ dàng lên án những người chỉ trích, lên án, chống đối Giê-rê-mi và bỏ ngoài tai những lời cảnh báo đầy nước mắt của ông. Thế nhưng, liên quan đến thực tế hiện tại của chính mình, thì nhiều khi chúng ta lại không đủ sáng suốt để phân biệt giữa tình và lý, giữa tình cảm con người và chân lý của Đức Chúa Trời. Chính vì vậy, mà có không ít những lãnh đạo sai bét tè lè nhè luôn nhưng vẫn có nhiều người ủng hộ, nhiều người tín nhiệm.
Rồi chính những người ủng hộ, những người tín nhiệm này, đến phiên mình, lại nhìn vào số lượng người ủng hộ, tín nhiệm ấy như là bằng chứng đúng đắn cho sự chọn lựa, tín thác của mình. Cứ như thế, … ta cùng tiến lên. Đó là lý do tại sao những tà giáo, dị giáo và cả ngoại giáo bao giờ cũng có được một lực lượng thiện nam, tín nữ đông đảo.
Thế thì, anh chị em ơi, chân lý không bao giờ nằm ở số đông hay số ít. Chân lý duy chỉ có nơi Chúa và nơi Lời của Chúa mà thôi. Mà chân lý của Chúa thì đơn giản ri nè:
Nghe Lời Chúa – Làm theo thì sẽ được phước, dù là có đang trong cảnh lưu đày trên đất khách quê người đi nữa. Còn nghe Lời Chúa mà không làm theo thì dù có đang là vua đi nữa thì cũng sẽ trở nên phu tù, nhục nhã xứ người mãn kiếp mà thôi. Hình ảnh hai giỏ trái vả trong chương 24 minh họa hết sức sống động cho chân lý này.
Khép lại phần Kinh Thánh hôm nay là lời tiên báo của Chúa về thời hạn thi hành án đối với dân Giu-đa: 70 năm. Sau 70 năm ách nô lệ của dân Chúa sẽ hoàn toàn chấm dứt, và thế lực cai trị sẽ bị Chúa phán xét. Điều này đã hoàn toàn ứng nghiệm khi vua Siru ra chiếu chỉ tái thiết Đền Thờ tại Giê-ru-sa-lem vào khoảng năm 456 TCN.
Có một điều thú vị là lịch sử của Hội Thánh Chúa nói riêng và nhân loại nói chung, đã từng không ít lần chứng kiến “ách nô lệ 70 năm” tương tự như thế được phá vỡ. Thật không có gì là quá khó cho Đức Chúa Trời của chúng ta, Đấng đã báo trước cho con dân Ngài “những sự cuối cùng từ buổi đầu tiên”.
Hãy đọc Lời Chúa và hãy quan sát những gì Đức Chúa Trời đã và đang hành động trong lịch sử: Ngày Của Chúa sắp đến rồi!


Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015

TRONG TAY THỢ GỐM

Giê-rê-mi 16-20
Năm chương Kinh Thánh hôm nay cũng lại tiếp tục rao án đối với nhà Giu-đa.
Mà Chúa cũng … lạ thật đấy nhỉ. Đã biết là ‘chúng’ dứt khoát … “thà chết, chớ không chịu hy sinh” rồi; đã biết là án tử hình đã tuyên rồi, không còn thay đổi gì được nữa, thế mà vẫn cứ lịnh cho đầy tớ của mình là Giê-rê-mi tiếp tục rao giảng nữa là răng cơ chứ.
Án đã tuyên rồi thì đoàng một phát cho xong phim đi, rề rà làm gì cho nhọc xác ra. ‘Nội công thâm hậu’ như Giê-rê-mi mà đến lúc này còn chịu hết nỗi, đã nhặng xị lên rồi (18: 18-23; 20: 14-18), huống chi là người đọc hôm nay. Đúng không?
Nhưng như thế mới đúng là Đức Chúa Trời của Apraham, Ysac, và của Gia-cốp – Đức Chúa Trời chậm nóng giận, hay làm ơn và đầy lòng thương xót.
Nhiều người trong chúng ta rất dễ dàng ủng hộ Giê-rê-mi hết mình trong những lời cầu nguyện … ‘tận sát’ của ông đối với ‘quân’ Giu-đa bội đạo, phản trắc. Thế nhưng, ít ai nghĩ rằng, nếu Chúa mà … ‘đụng đâu đập đấy’ – theo yêu cầu của người hâm mộ – thì liệu chính cá nhân mình có còn tồn tại đến hôm nay để … ‘hùa’ với Giê-rê-mi mà rằng, ‘giết sạch chúng nó đi Chúa ơi’ không?
Anh chị em ơi, rao giảng, kêu gọi là việc của ta; ăn năn hay không là việc của người; còn phán xét ra sao là việc của Chúa. Thế thì, hãy tiếp tục làm phần của mình khi chuông báo hết giờ làm việc chưa reo. Nhớ nha.
Tiếc rằng, lấy lý do là ‘chúng’ chẳng chịu nghe, ‘chúng’ chẳng thèm tin mà nhiều người trong chúng ta đã vội bỏ việc, hoặc chuyển việc trước khi hết giờ làm việc. Anh chị em có thuộc trong số này không?
Trong 5 chương Kinh Thánh hôm nay, có một hình ảnh khá ấn tượng được tiên tri Giê-rê-mi, theo lịnh Chúa, sử dụng làm thị cụ. Đó là chiếc bình gốm. Bình gốm có hai loại … bình gốm (18: 1-4; 19: 1-13). Loại còn … ướt và loại không còn ướt, tức là loại còn sửa được và loại chỉ còn … đập nát được. Bình còn sửa lại hay tái tạo được là khi và chỉ khi ‘hắn’ còn nằm trong tay thợ gốm. Song một khi mà ‘hắn’ đã được bàn giao cho thợ … thu gom, thì chỉ còn có một nơi duy nhất có thể thấy được tàn tích của ‘hắn’ mà thôi. Đó là trũng Ben Hi-nôm, nơi chuyên trị đốt rác của cổ thành Giê-ru-sa-lem, và cũng là hình bóng của Hồ Lửa ngày sau.
Dân Giu-đa được ở trong tay Chúa – một thợ gốm vĩ đại, thế nhưng họ lại không muốn được ‘làm lại cuộc đời’. Họ thẳng thừng từ chối biết bao cơ hội để được đổi đời. Có thể nói, người Giu-đa lúc bấy giờ – từ vua chí dân – không hề thích được thay đổi.
Tuy đã chứng kiến những người đồng hương phương Bắc của mình (vương quốc Y-sơ-ra-ên) đã bị xóa sổ hoàn toàn vì cớ tội lỗi, nhưng họ vẫn cứ tiếp tục kiên định … “đường ta, ta cứ đi”. Bất chấp mọi lời cảnh báo. Thậm chí, ‘thằng’ nào dám léo nhéo cảnh báo thì cứ túm cổ cho … ‘nhập kho’ hoặc tống cổ ra khỏi xứ.
Ngày nay cũng vậy, không thiếu những người tin thờ Chúa và kể cả những người hầu việc Chúa cũng đã và đang bất chấp mọi cảnh báo, tiếp tục sống theo đường riêng mình. Kết cuộc chắc chắn dành cho những người này cũng chính là những gì đã xảy ra cho viên quản đốc Pha-su-rơ, con trai thầy tế lễ Y-mê (20: 1-6).
Bạn thân mến, lòng của con người chúng ta vốn có bản chất là … vô địch dối trá và xấu đạt đỉnh đấy. Chỉ có Chúa mới có thể ‘đọc’ được mà thôi (17: 10). Do đó, hãy hết sức cẩn thận để không bị ‘nó’ lừa cho sát ván nhé. Mần răng được? – Thường xuyên chụp chiếu … ‘bộ đồ lòng’ và sau khi nhận được kết quả xét nghiệm thì hãy làm đúng theo chỉ dẫn của vị Bác Sĩ thiên thượng, tức là chính Chúa.
Vâng, chỉ đơn giản rứa thôi là hưởng phước trọn đời luôn. Ri nè:
Người ấy như cây trồng bên bờ suối,
Đâm rễ theo dòng nước chảy;
Gặp khi trời nắng cũng chẳng sợ hãi
Mà lá vẫn xanh tươi.
Gặp năm hạn hán cũng chẳng lo gì
Mà cứ ra trái không dứt. (17: 8)


Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

GIU-ĐA RA NGHỊCH TỬ

Giê-rê-mi 11-15 
Năm chương Kinh Thánh hôm nay tiếp tục được sử dụng để tuyên án tử đối với toàn quan, toàn quân và toàn dân Giu-đa.
Qua tiên tri Giê-rê-mi, Đức Chúa Trời đưa ra cáo buộc nghiêm khắc đối với dân sự của Ngài: “Chúng … đã bội giao ước mà Ta đã lập với tổ phụ của chúng.” (11: 10). Chúa đã lịnh cho Giê-rê-mi sử dụng ‘phương tiện nghe nhìn’ cực sốc – một chiếc thắt lưng bằng vãi lanh đã mục nát và mấy bầu da rượu – để minh họa cho tính nghiêm trọng của tội lỗi mà dân Ngài đã phạm cùng hậu quả chắc chắn sẽ xảy ra.
Sự phán xét của Chúa sẽ xảy ra cách nhanh chóng và khốc liệt, bao gồm hạn hán, giặc ngoại xâm và kiếp lưu đày.
Trong phần Kinh Thánh hôm nay, có đến 2 lần Chúa lịnh cho Giê-rê-mi xì-tốp cầu thay (11: 14; 14: 11). Thậm chí, Chúa còn bảo rằng, kể cả nếu có hai chiến sĩ cầu thay ‘bách phát, bách trúng’ là Môi-se và Samuen kêu van cho dân Giu-đa trong giờ phút đó đi nữa thì Chúa cũng nỏ thèm nghe luôn (15: 1).
Điều đó có nghĩa là ÁN ĐÃ TUYÊN RỒI. Không còn cơ hội nào nữa.
Thế cho nên, khi còn được nghe … réo, còn được nghe gọi, thì anh chị em ơi, hãy chân thành mà đáp ứng, hãy khiêm nhường mà trở lại đi. Đừng để tới lúc Chúa ‘xếp hồ sơ’ rồi mới ăn năn thì đã quá muộn.
Tại đây còn có một điều nữa mà mỗi một chúng ta cần phải thức tỉnh. Đó là có trường hợp, Chúa cấm người khác cầu thay cho ‘phạm nhân’. Thế thì hỡi anh chị em, hãy sống như thế nào để chính mình không rơi vào trường hợp như vậy nhé. Hãy sống như thế nào để những người khác còn được Chúa cho phép mà cầu thay cho chúng ta đó nha.
Phần Kinh Thánh hôm nay cũng cho chúng ta thấy được ít nhiều nỗi khổ của người hầu việc Chúa. Khổ vì rao giảng mà người ta không thèm nghe. “Người ta” ở đây không phải là người dưng, nước lã mà là những người ta hết đỗi yêu thương mới đau chớ. Chưa hết, không chỉ bỏ ngoài tai những lời mời gọi, khuyên dạy, những người cùng làng Anatot của Giê-rê-mi còn lập mưu ám sát ông nữa (11: 18-23).
Đau như thế thì Giê-rê-mi đã xử sự ra răng? – Khóc. Vâng, khóc xối xả luôn (13: 17; 14: 17; 15: 10, 19). Ông khóc vì bất lực, vì đau. Không phải đau cho mình mà là đau cho những ‘đứa’ mình yêu đang như xe không phanh lao vào chốn … thương đau.
Thấy vậy chớ không phải dễ khóc cho người khác đâu nha. Lại càng khó khóc hơn cho những người từ chối, chỉ trích, phê phán, nhạo báng mình; những người đang lập mưu hãm hại mình. Phải có ơn thật sự từ nơi Chúa, phải có một tấm lòng bao dung của một người chăn thật mới có thể khóc cho những thành phần như thế.
Nói như vậy, không có nghĩa là lúc nào Giê-rê-mi cũng … nâm-bờ oanh đâu nhé. Cũng đã có lúc ông từng chất vấn Chúa: “Tại sao con đường kẻ ác luôn hưng thịnh? Tại sao những kẻ sống gian trá vẫn yên ổn?” (12: 1). Nói cách khác, ông đã théc méc ri nè: “Tại sao kẻ vô đạo thì cứ sống phây phây trong khi đó người công chính lại bị bách hại?”
Lâu ngày về trước, Gióp đã từng hỏi câu đó. Thi sĩ A-sáp đã từng hỏi câu đó (Thánh Thi 73) và về sau Habacuc cũng ‘quần’ lại như thế. Và trong mỗi trường hợp câu trả lời của Đức Chúa Trời luôn có căn bản là: hãy lưu ý đến kết cuộc tất yếu của kẻ ác. Cứ cho là cách sống và sự thành đạt của chúng trong hiện tại có vẻ rất hấp dẫn đi. Nhưng trong ánh sáng của định mệnh đời đời thì bao nhiêu người trong chúng ta sẵn sàng đổi chỗ với họ.
Cuối chương 15 có một chỗ đòi hỏi phải động não đây:
“Đức Giê-hô-va phán: ‘Nếu con quay trở lại, Ta sẽ phục hồi con, cho con đứng trước mặt Ta; Nếu con làm cho điều cao quý lìa khỏi điều hèn hạ, thì con sẽ như miệng Ta. Chúng sẽ quay về với con, nhưng con không quay về với chúng’.”(15: 19)
Vì khó hiểu, nên nhiều người vội cho rằng, chắc là Chúa đang nói câu này với dân Giu-đa hay với một ai khác. Song thật ra, đây là điều Chúa đang nói với Giê-rê-mi đấy. Chúa nói với ông sau khi nghe ông … ca một bài thối … chí vô cùng (15: 10-18).
Chúa kêu gọi Giê-rê-mi hãy “quay trở lại”; Chúa bảo ông hãy làm cho quý hèn tách bạch ra. (Bản Dịch Mới và Bản Công Giáo dịch là: “Nếu ngươi nói lời quý giá thay vì lời thấp hèn”). Hiểu nổi không?
Giê-rê-mi chưa hề lìa bỏ chức vụ, chưa hề bỏ qua sự cầu nguyện. Nói cách khác, trong cái nhìn của con người, chúng ta không thấy có gì sai trật nơi Giê-rê-mi. Nhưng trong mắt của Đức Chúa Trời, thì người của Chúa cần phải trở lại. Điều này có nghĩa rằng, có gì đó đã lệch lạc, đã sai trật, đã phôi pha đi trong tấm lòng, trong động cơ, trong phương cách phục vụ hay trong đời sống của Giê-rê-mi đối với Chúa.
Trong vị tiên tri khả kính của Đức Chúa Trời mà cũng có “quý hèn” lẫn lộn sao? Trong người thánh của Chúa mà cũng có sự lộn lạo giữa “thánh” với “phàm”, giữa “xác thịt” với “thiêng liêng” sao? Một tiên tri vĩ đại mà lúc thì nói lời thấp hèn lúc thì nói lời cao quý sao?
Nếu một ai đó mà nói những lời này thì chắc là ta phải ‘bênh’ Giê-rê-mi … tới bến. Nhưng ở đây chính Chúa nói như thế thì cãi chối làm răng.
Có thể người ngoài không biết chúng ta sa sút từ đâu, sai lệch ở chỗ nào. Nhưng khi Chúa bảo hãy“quay trở lại”, tức hãy ăn năn thì điều đó có nghĩa là người của Chúa biết cần phải ăn năn điều gì và tại sao phải ăn năn.
Kinh Thánh không cho chúng ta biết sự lẫn lộn “quý-hèn” của Giê-rê-mi nhưng chắc chắn là ông phải biết. Chúa không phơi bày sự nhập nhằng của chúng ta cho bàn dân thiên hạ biết; Chúa không ‘bêu’ những gì Ngài không thích nơi chúng ta cho người ta biết đâu. Song cần nhớ rằng, Chúa luôn muốn cho con cái Ngài, tôi tớ Ngài phải làm cho sự quý lìa khỏi sự hèn. Chúa muốn cho tôi con Ngài đoạn tuyệt với những sự hèn hạ, thấp kém không xứng hiệp với địa vị một thánh nhân, một tôi tớ thánh, một người đại diện thánh của Đức Chúa Trời Chí Thánh.
Bạn có rút ra được bài học gì cho riêng mình từ phần Kinh Thánh hôm nay không?