Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

VUI MỪNG TRONG ĐẤNG CHRIST

Philip 1-4 
Phi-líp là hội thánh đầu tiên được thành lập trên đất Âu châu, trong chuyến truyền giáo lần thứ 2 của sứ đồ Phao-lô (Công vụ 16). Và giờ đây, khoảng 11 năm sau, từ trong chốn lao tù ở thủ đô Rô-ma, Phao-lô đã viết lá thư này nhằm khích lệ bà con cô bác không việc gì phải buồn lo, mà thay vào đó là hãy vui mừng … tẹt ga, hát ca … tới bến.
Vâng, VUI MỪNG là chủ đề chính của thơ Philip đấy ạ.
Thơ Philip có 4 chương chớ gì. Cứ mỗi chương, bác í “cài cắm” một lý do để … vui như Tết rứa đo. Chương 1 là vui trong khổ nạn nè. Chương 2 là vui trong tâm tình phục vụ hay vui được làm đầy tớ cho nhau nè. Chương 3 là vui trong chân lý hay vui trong lẽ thật nè, và cuối cùng, chương 4 là vui trong sự hiến dâng.
Theo Phao-lô, thì bí quyết vui tới bến không do những gì đến từ bên ngoài quyết định, mà là do lòng tin quyết nơi quyền tể trị tuyệt đối của Đức Chúa Trời trong mọi hoàn cảnh và trong mọi thời điểm.
Phao-lô đang ở tù khi viết lá thơ này. Ở tù mà vui cái nỗi chi hì? Phao-lô vui, không phải vì được ở tù mà là vì được nhìn thấy những công việc lạ lùng của Đức Chúa Trời qua việc ở tù của ông.
Nhờ ở tù mà ông mới có cơ hội rao giảng Phúc Âm cho “cả quân đoàn bảo vệ hoàng cung và mọi người khác” thuộc hoàng gia La-mã (1: 13). Không chỉ nghe thôi đâu nha, họ còn trở nên người tin nhận Chúa nữa đấy (4: 22)
Còn nữa, nhờ bác í bị cầm tù mà “phần nhiều anh chị em … đã vững tin hơn trong Chúa, dám rao truyền lời Chúa mà không sợ hãi điều gì.” (1: 14).
Thậm chí, có cả ‘một bộ phận không nhỏ’ trong số những người dạn dĩ ra đi rao truyền Lời Chúa kia là những đứa học trò, những đứa con thuộc linh … ‘chưa đủ tuổi’ của bác í nữa cơ. Đám “trẻ trâu” này cũng giảng Tin Lành rất chi là máu lửa nha. Có điều chúng làm công việc Chúa với động cơ sai trật. Làm để chứng tỏ ta đây có tài, làm để chứng tỏ ta đây hơn … thầy!
Có khi nào anh chị em mong cho một người hầu việc Chúa nào đó thất bại trong chức vụ hay mong cho hội thánh mà người đó đang lãnh đạo bị tiêu tán không? Anh chị em có cảm thấy cay cú khi một người hầu việc Chúa nào đó mà mình không thích gặt hái được thành công trong một chương trình truyền giảng hay anh chị em cảm thấy sung sướng vui mừng khi người ấy gặp hoạn nạn, khó khăn chăng?
Phải thành thật đủ và khiêm nhường đủ thì may ra ta mới có thể nhận biết được là mình có thuộc hạng “trẻ trâu” như thế trong hội thánh của Đức Chúa Trời hay không mà thôi.
Giữ lòng cay cú, thù ghét đối với những người hầu việc Chúa khác – dù người đó vốn là thầy, là cha thuộc linh của mình hay người ngang hàng hoặc vốn là thuộc cấp, là học trò của mình đi nữa – thì cũng đã là sai trật trước mặt Chúa rồi, huống chi là mong cho chức vụ của người ấy bị thất bại hay hội thánh mà người ấy trông coi bị tiêu tán. Đúng không?
Đã mang danh là người hầu việc Chúa mà lại cầu mong cho công việc Chúa, hội thánh Chúa bị phá tán, bị sụp đổ thì … “liệu hồn với Chúa nghe con”! Sớm tỉnh ngộ đi nha các cha, các anh. He he.
Dù đang bị cầm tù, và còn bị đám học trò ‘khiêu khích’, nhưng Phao-lô vẫn cứ … tươi xanh rứa đo. Ấy là vì bác í nhìn thấy được rằng Chúa đã thật sự có lợi trong hoàn cảnh bất lợi của cá nhân mình. Nhờ bác bị ở tù mà Tin Lành được rao giảng khắp nơi cách mạnh mẽ và kết quả là có rất nhiều người – đặc biệt là thành phần quý tộc, tức cán bộ cao cấp – được cứu. Bảo răng mà không vui. Vui trong khổ nạn là rứa đo.
Thế còn vui trong tâm tình phục vụ hay vui được làm đầy tớ cho nhau là răng?
Ấy là vui vì được phục vụ, vui vì còn có cơ hội để chăm sóc, để giúp đỡ, để gây dựng người khác, những người mà trong cái nhìn “loạn thị” của mình, chúng ta luôn xem là “những đối tượng không xứng đáng”, thấp kém hơn ta trong mọi phương diện! (Thật ra, không một ai trong chúng ta là trọn vẹn, là xứng đáng được yêu thương, được phục vụ, được chăm sóc đâu. Đúng không?).
Nhưng cứ cho là “mắt” của ta hoàn toàn … ‘âu-cơ’, đạt chuẩn 10/10, tức là những kẻ kia rõ ràng “kém hơn ta trong mọi phương diện” đi nữa. Thì cũng nhờ ở chỗ chúng “kém hơn” í mà ta mới còn có cơ hội để phục vụ. Nếu chúng mà ngang bằng với ta hay trổi hơn ta thì chắc chắn là … hổng có cửa đâu cưng. Nếu người ta tốt đủ rồi, trưởng thành hết rồi thì Chúa đâu có cần tới chúng ta làm gì.
Thật sự chuẩn không cần chỉnh như Chúa Cứu Thế Giê-xu kia mà Ngài còn có thể bỏ hết mọi quyền lợi mình đáng được hưởng, hạ mình xuống hết cỡ để yêu, để chăm, để cứu con người tội lỗi chúng ta thì hạng “vốn là đồng nát, vừa được phục hồi” như chúng ta đây thì tinh tướng cái nổi chi mà không thể đưa tay ra để nâng đỡ anh em đồng đạo của mình.
Thế thì, việc gì mà phải càu nhàu hay cãi cọ, bực bội hay oán trách những người mà ta chăm, ta dạy, hay ta giúp nhỉ. Vui … tẹt ga lên xem nào. Vui là vì Chúa còn cho mình có cơ hội để giúp đời. Và khi mà ta còn được giúp đời, thì nhân cách Đấng Christ còn có cơ hội được hoàn thiện trong ta đấy. Biết hông cưng?
Còn nhiều chuyện vui trong thơ Philip này để … vui lắm đấy, nhưng thời lượng hôm nay đến đây là hết rồi. Hãy dành nhiều thì giờ để suy gẫm cả bốn chương Kinh Thánh này thì chắc chắn anh chị em sẽ không gặp khó khăn gì trong việc “vui mừng trong Chúa luôn luôn!”


Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

GIÀU CÓ MUÔN ĐỜI

Dừng Chân Lần Thứ 43
NHÌN LẠI
Tất cả những phần Kinh Thánh mà chúng ta đọc trong tuần qua đều thuộc “tác quyền” của sứ đồ Phao-lô, một cây viết ‘sung’ nhất của kinh Tân Ước. Có ít nhất là 13 thơ tín đã được viết ra trong suốt thời gian của 3 hành trình truyền giáo và những lần ở tù … không đếm hết!
Trong thơ 1 Cô-rinh-tô, Phao-lô ‘bị’ chộ mặt với mấy ‘ôn’ thánh tại Cô-rinh-tô về lối sống không vâng phục của họ. Nạn bè phái chia rẽ, lộn xộn mất trật tự, và đủ thứ … ‘tả pí lù’ khó chịu khác phủ vây hội thánh tại đó. Rồi chính vì việc người ta phản ứng đối với bức da-meo thứ nhất này đã thúc giục Phao-lô ‘quất’ phát tiếp theo (thơ 2 Cô-rinh-tô). Trong thơ đó, ông đã trình chiếu toàn tập … “xác ướp sứ đồ” nhằm chứng minh thẩm quyền mà ông sử dụng để viết lá thơ đầu tiên.
Còn thơ Galati từng được gọi là “Tuyên Ngôn Giải Phóng” đấy ạ. Ở đó, Phao-lô tuyên báo rằng sự tự do đến thông qua sự cứu chuộc chính là sự tự do trong Đức Chúa Giê-xu Christ. Chúng ta được cứu, cũng như được nên thánh KHÔNG PHẢI là do phúc âm giả – phúc âm của việc làm hay phúc âm dựa trên công đức. Sứ điệp của thơ Galati nhắm trực tiếp vào những ai tự nguyện từ chối sự tự do trong Đấng Christ để chịu lấy ách nô lệ của lề luật Do Thái giáo.
Trong Đấng Christ, chúng ta đã được ‘thoát xiềng’ luật pháp (Galati) và được giàu sang không thể tả trong gia đình của Đức Chúa Trời (Ê-phê-sô). Gia tài thiên thượng mà chúng ta được thừa hưởng bao gồm cả quyền làm con lẫn sự cứu chuộc, quyền thế lẫn vị thế, quyền công dân trên trời lẫn những nguồn lực thuộc linh trên đất để tuôn tràn ra tình yêu của Đấng Christ trong đời sống mỗi ngày của mình.
NHÌN LÊN
Bạn giàu có cỡ nào về tiền bạc? (Đó là những gì thường được gọi là “giá trị thực” của bạn, tức là số bạn có ít hơn số bạn nợ bao nhiêu)
Bạn giàu có cỡ nào về gia đình và bạn hữu? (Đó là những cuộc đời bạn đã chạm đến mà nếu khác đi thì họ tiếc nuối dường bao vì đã không được biết bạn)
Và bạn giàu có cỡ nào trong Đấng Christ? (Đó là gia sản thuộc linh của bạn với tư cách là một thành viên trong gia đình đức tin của Đức Chúa Trời. Thông qua đức tin trong Đấng Christ)
Mọi vàng bạc của cải trên thế gian này cũng chẳng thể nào mua cho bạn được một cốc cà-phê trừ khi bạn biết rằng mình là người giàu có và bạn biết cách làm thế nào để sở hữu hay chiếm hữu nó mà thôi.
Chuyện rằng, có người kia tại miền đông bang Texas (USA) đã chết trong tình trạng nghèo rớt mồng tơi … sau khi đã sống những ngày tàn, trong một căn nhà hẹp, là căn nhà nằm trên một mỏ dầu lửa chưa được khai thác, có trử lượng lớn nhất thế giới. Giàu thôi rồi, nhưng lại sống không khác gì một kẻ ăn xin. Tiếc thay, đó lại là tình trạng đáng buồn của rất nhiều Cơ-đốc nhân hôm nay.
NHÌN TỚI
Hãy dành khoảng ít phút xem lại thơ Ê-phê-sô và thống kê tất cả những gì bạn có và bạn là ai vì bạn hiện đang ở “trong Đấng Christ” đấy. Bạn có thể dùng bút hoặc chì màu gạch dưới những cụm từ như trong Đấng Christ hoặc trong Ngài. Sau đó, sử dụng những cụm từ mà bạn vừa mới khám phá được để hoàn thành câu sau đây:
“Vì cớ tôi đang ở trong Đấng Christ, nên tôi được …………………………….., và tôi thể hiện điều này ra. Hôm nay, với sự giúp đỡ của Chúa tôi sẽ ……………………………………………… ”.
(Chẳng hạn, theo Ê-phê-sô 1: 7 thì “Vì cớ tôi đang ở trong Đấng Christ, nên tôi được tha tội theo sự phong phú của ân điển Ngài, và tôi thể hiện điều này ra. Hôm nay, với sự giúp đỡ của Chúa tôi sẽ tha thứ cho một ai đó, dù người đó có xứng đáng hay không”).
Nếu có thể tìm được năm “thỏi quặng vàng” trong thơ Ê-phê-sô, thì bạn đang làm tốt rồi; từ 6 đến 10 “thỏi” thì bạn là nhà khai khoáng num-bờ oanh rồi đấy; từ 11-15 “thỏi’, bạn là siêu thám tử rồi, và nếu trên 15 thì bạn xứng đáng được gắn huy chương vàng rồi đấy.
Nào, xuất phát!


Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2015

Phụ Lục 4: THUẬN HÒA

"Vì kính sợ Đấng Christ hãy vâng phục/thuận phục nhau" (Epheso 5: 21)
Trong chủ đề Hiệp Một Trong Chúa Cứu Thế, phần áp cuối của thơ Epheso nêu ra cách “đối nhân xử thế” hơi bị … chuẩn của 3 cặp đôi điển hình: Vợ-chồng, cha (mẹ)-con, chủ-tớ.
Theo đó, 'cấp dưới': vợ, con, tớ được lịnh phải PHỤC 'cấp trên': chồng, cha (mẹ) và chủ.
“Phục” luôn hàm ý nhiều đến thái độ hơn là hành động. Nếu chỉ có vâng lời (hành động) mà không phục, không trọng 'bề trên' của mình thì theo phần Kinh Thánh ở đây, bạn và tôi - dù là thứ dân hay bậc quan viên, dù học thức thấp lè tè hay cao ngất ngưởng đi nữa - cũng chưa tròn bổn phận làm dân Thiên Chúa.
Có vợ chồng nhà kia, nay 'chàng' đã về 'trễn' rồi, lúc nào cũng cự cãi nhau quyết liệt trong việc ... áp dụng phần Kinh Thánh này trong đời sống mỗi ngày. Chàng thì lúc nào cũng đòi hỏi 'đối tượng ... vợ’ thực thi pháp luật: "phải thuận phục chồng". Còn vợ thì khi mô cũng sòng phẳng: 'xem lại mình đi. Đó đã yêu đây chưa mà đòi phục với chả ... dịch. Xí!'
Vợ đầu phục chồng, con hiếu kính bố mẹ, tớ vâng phục chủ không phải vì chồng, bố (mẹ), chủ có xứng đáng để mình phục, mình hiếu, mình vâng hay không, mà là mình có VÂNG LỜI CHÚA để phục chồng, hiếu kính bố mẹ, vâng lời chủ hay không mà thôi.
Nếu bạn 'ngộ' ra được chuyện này (vâng lời Chúa) thì việc vâng phục những uy quyền lãnh đạo mà Chúa thiết lập trong gia đình, trong xã hội và kể cả trong hội thánh, đối với bạn, sẽ luôn là 'chuyện nhỏ như con thỏ', bất kể những đối tượng mà bạn phải vâng phục có ... 'dở người' đến đâu đi nữa.
Thế còn bổn phận của 'mấy cha, mấy anh' bề trên thì thế nào? Yên tâm. Sẽ có lúc 'sờ' đến mấy chả. Hôm nay chưa phải lúc. He he
Hình ảnh cuối: Nếu một hôm nào đó, ở một nơi nào đó, nhìn thấy có một mem kia, ăn mặc rất chi là pờ-rồ, hàng hiệu tiền triệu luôn, nhưng cứ liên tục dùng tay, dùng gậy, tự quất túi bụi vào thân thể mình, làm cho nó te tua, tơi tả, tàn tạ luôn, thì bạn sẽ gọi tên ấy là gì, nếu không phải một từ gọn lỏn: thằng Điên (?)
Hỡi 'các cha, các anh', nghe Chúa bảo kìa: "chồng phải yêu vợ như chính thân mình" (5:28). Hỡi mấy ông thường nói chuyện với vợ (và kinh khiếp hơn là với bạn gái) bằng tay và chân, đừng để người ta nhìn vào 'quí dị' rồi tuyên bố một câu xanh dzờn: "Thằng" này mới 'ở trỏng' trốn ra đấy phỏng. Dạ "ở trỏng' là ở đâu? - Bệnh viện tâm thần chớ đâu.
Câu hát xưa "Anh chỉ là người điên trong vườn hoa tình ái. Anh chỉ là người say bên đường em nhìn thấy" trong bài "Mùa Đông Của Anh' của Trần Thiện Thanh có thể vẫn còn làm say lòng mấy cô teen bị cận nặng ở đâu đó, chớ còn đối với vợ của bạn ở nhà, nếu vô phúc nghe được câu này, nàng sẽ giật bắn người rồi bất tỉnh, trước khi nhả được 2 chữ: 'Xin Hồn'.


Phụ Lục 3: RƯỢU GÌ NÊN SAY?

"Vì vậy, đừng trở nên như người dại dột, nhưng phải hiểu rõ thế nào là ý muốn của Chúa. Đừng say rượu, vì rượu dẫn đến buông tuồng, nhưng phải đầy dẫy Thánh Linh" (Epheso 5: 17-18)
Điệp từ 'khôn, dại - dại khôn' cứ lập đi lập lại trong phần giữa của chương 5 thơ Epheso. Khôn: biết tận dụng thì giờ, còn khờ? - 'Biết' phung phí thời gian! Khôn: biết rõ ý Chúa, còn 'lúa'? - Biết được ... chết liền!
Chúa không muốn ta say rượu. Có phải vì sợ ta sẽ bị xơ gan hay là sợ ta 'cho chó ăn ... chè' chăng? Ngàn lần không. Chúa không muốn ta say vì hậu quả của nó liên quan đến nhân cách, đến phẩm giá của mấy ... kẻ say!
Nào có ai thực sự tôn trọng mấy người say; nào có thân nhân, bạn bè nào tự hào rằng mình có ông chồng, bà vợ uống rượu nhất làng đâu. Nhìn thấy mấy cô bia rượu vô tư, thuốc lá phì phèo, thì ai trong chúng ta tin rằng mấy cô ấy là con nhà đứng đắn, dù có là hoa hậu hay ngôi sao điện ảnh đi nữa.
Cùng một thái độ ấy sẽ được dành cho chúng ta - những người xưng mình là tin thờ Chúa - nếu người ta thấy chúng ta đang bia rượu giống như đời trong các bữa ăn, dù trong nhà riêng hay tại nhà hàng.
Chưa nói đến chuyện đẹp (vui) lòng Chúa gì cả, người say - dù là nam hay nữ - không bao giờ được người khác tôn trọng. Đơn giản là người đó đang bôi bẩn, hủy hoại chính nhân cách, phẩm giá của mình. Người ấy đang tự làm cho chính mình trở nên là kẻ ngu dại trước mắt người khác.
Thế uống mà không say thì ok chớ?
Đây là lập luận của mấy anh, mấy chị còn 'quyến luyến bụi hồng trần'.
Ô hay, đã biết rằng ranh giới của 'dại khôn' ấy thật rất mong manh, tại sao cứ phải đem nhân cách, phẩm giá, danh dự của mình đánh cược sát bên mép vực đấy làm gì cơ chứ. Chỉ có 'thiếu muối i-ốt' nặng, chỉ có không bình thường mới đem tiền để mua một căn nhà, một mãnh đất đang trong tình trạng tranh chấp mà thôi. (Việc uống rượu, bia đối với người tin Chúa chính là 'đất đang trong tình trạng tranh chấp' vậy).
Chúa không chỉ lịnh: "Đừng say rượu!", mà còn bảo: "Hãy đầy dẫy Thánh Linh".
“Đầy dẫy” là răng? - Là tràn, là quá chén đấy. Có điều là 'quá chén' Thánh Linh, chớ không phải quá chén rượu 'bột nỡ', 'ba cây búa' hay kính thưa các thể loại ma men đâu nha.
Nói cách khác, Chúa kêu gọi chúng ta, những người đã tiếp nhận Đức Giê-xu làm Cứu Chúa là hãy chấm dứt việc làm đệ tử của ... Lưu Linh mà hãy trở nên là đệ tử của Thánh Linh!
Khi nào thì một người sẽ say? - Uống nhiều, quá lượng. Bạn chỉ nhấp có một lần, và có thể lần đó là từ thuở tám hoánh nào, mà bảo là hiện còn đang say Thánh Linh được hay sao?
Bạn muốn say rượu gì: rượu đời hay rượu Trời? - Dù là rượu gì thì cũng phải uống thì mới say. Nhớ nhé.
Nào 100%, dzô!


Phụ Lục 2: THÁNH TỪ ... TRONG TRỨNG

“Trước khi sáng tạo vũ trụ, Đức Chúa Trời đã chọn chúng ta trong Chúa Cứu Thế để chúng ta trở nên thánh hóa không có gì đáng trách trước mặt Ngài.” (Epheso 1: 4)
Chúng ta, những người tin thờ Chúa Giê-xu, là những người được Thiên Chúa chọn lựa trước khi sáng tạo vũ trụ.
Nói cách khác, Chúa chọn chúng ta trước khi Ngài dựng nên mỗi một chúng ta. Và chúng ta được chon cho một mục đích hết sức cụ thể: để làm nên thánh trọn vẹn, không chỗ trách được trước mặt Chúa, tức là toàn hảo theo tiêu chuẩn của Chúa: chuẩn không cần chỉnh!
Mà một khi đã được đích thân Chúa chọn để trở nên hoàn hảo, thì chúng ta CÓ KHẢ NĂNG để sống thánh khiết, có khả năng sống sạch, sống đẹp.
Nói đến chuyện nên thánh hay thánh khiết, chúng ta thường nghĩ ngay đến chuyện tình dục, hút xách, nhậu nhẹt, cờ bạc, nói tục chữi thề … Vâng, thánh khiết là được giải phóng hoàn toàn khỏi những điều đấy. Nhưng không chỉ có thế. Thánh khiết là khi chúng ta được Chúa biến đổi khỏi một lối sống ích kỷ, kiêu ngạo, tham lam; từ một con người đanh đá, chua ngoa, gian dối, dễ nổi nóng, … trở thành một con người dễ mến, chân thật, hiền lành, trầm tĩnh, … được mọi người quý mến.
Thế nhưng, nhiều người tin thờ Chúa Giê-xu nhưng vẫn cho rằng mình không thể sống thánh sạch, ngay thật được vì môi trường, vì hoàn cảnh, … Vấn đề thật sự: người ấy có MUỐN sống theo cách của Trời hay không chớ không phải là CÓ THỂ hay không; người ấy có MUỐN từ bỏ cách sống của ĐỜI hay không chớ không phải là CÓ THỂ hay không
Bất kể quá khứ của chúng ta là gì: cave, nghiệp ngập, cướp của, giết người, lừa đảo, … một khi chúng ta đã thật sự mời Chúa Giê-xu bước vào đời sống mình làm Cứu Chúa, làm ông Chủ của mình, thì tôi và anh chị em liền được Đức Chúa Trời ban cho một khả năng để sống sạch.
Không chỉ bỏ được thuốc lá, rượu bia, cờ bạc, sex nói chung (sinh hoạt tình dục, phim ảnh truyện khiêu dâm, …) và kể cả heroin cũng bỏ được, nếu chúng ta thật sự MUỐN
“Mọi sự cũ” (bao gồm cả bản tánh cũ, lối sống cũ, …) đều có thể bỏ được, nếu chúng ta muốn. Tại sao? – Vì câu Kinh Thánh này cho biết rằng, Đức Chúa Trời đã ‘cài đặt’ trong mỗi một người tin thờ Chúa một chức năng ‘sống sạch’. ‘Chức năng’ hay ‘khả năng’ này vốn được cài sẵn khi Chúa dựng nên mỗi một người chúng ta.
Bạn chỉ cần kích hoạt nó. Bằng cách nào? Lập hay mở một ‘tài khoản’ miễn phí, với username: Jesus Christ, và password là: “tôi muốn sống theo Lời Chúa”!
Nguyện xin “Đức Chúa Trời là Đấng đang tác động trong lòng anh chị em để anh chị em vừa muốn vừa làm theo ý chỉ tốt lành của Ngài”. (Philip 2: 13)


HIỆP MỘT TRONG ĐẤNG CHRIST

Epheso 1-6 
Chuyện rằng, bên dưới mảnh đất nọ tại bang Texas, nước Mỹ có một mỏ dầu lửa với trử lượng rất lớn, nhưng vì chủ nhân của nó không biết, nên khối tài sản khổng lồ kia thành ra cũng như không. Người ấy vẫn tiếp tục sống trong nghèo thiếu, vất vả.
Hiện đại hơn thì có bác kia được em cháu đi làm xa, tặng cho chiếc iPhone 6S Plus mới cáu. Vì rất chi là “mù … công nghệ thông tin” nên bác í chỉ sử dụng để gọi và nhắn tin mà thôi. Dù loại iPhone này có nhiều chức năng đến mấy đi nữa mà vào tay một người không biết như thế thì có khác gì điện thoại cục gạch, quá phí của giời, đúng không?
Tình trạng của những người tin Chúa tại Ê-phê-sô cũng tương tự như rứa. Họ sở hữu một sự giàu có thuộc linh hơi bị … khủng, nhưng chưa bao giờ nhận biết nó là của mình. Và đó là lý do đã khiến cho Phao-lô … xuống tay phóng bút để viết bức da meo này.
Giống như thơ gởi cho người Rô-ma, thơ Ê-phê-sô cũng gồm có hai phần tách bạch: phần giáo lý (chương 1-3) và phần thực hành (chương 4-6), hay phần lẽ đạo và phần sống đạo. Thơ Rô-ma nhấn mạnh đến công tác của Đức Chúa Trời trong chính cá nhân của một tín hữu, còn thơ Ê-phê-sô thì lại nói nhiều hơn về công tác của Đức Chúa Trời trong hội thánh, tức là trong cộng đồng của những người tin.
Trong chương 1, Phao-lô đề cập đến mọi phúc lành thiêng liêng trên trời đã được ban cho chúng ta trong Chúa Cứu Thế. Nói theo ngôn ngữ công nghệ thông tin thì điều này có nghĩa là Đức Chúa Trời đã “cài đặt” sẵn mọi tiện ích (phúc lành) trong “cấu hình máy chủ” là Hội Thánh rồi. Chỉ cần bạn kết nối vào máy chủ – “nhờ ân sủng, bởi đức tin” – rồi “kích hoạt” các tiện ích là … ìn-dôi (enjoy) thôi.
Bạn có để ý cụm từ “trong Đấng Christ” hay “trong Chúa Cứu Thế” hoặc “trong Ngài” thường xuyên được lập đi lập lại trong thơ Ê-phê-sô không? Mật khẩu (password) đấy. Chỉ “trong Chúa” thôi nhé, còn không thì là “ngoài vùng phủ sóng” cả đấy. Nhớ nha.
Chương hai được dành để nói về sự hiệp nhất hay hòa thuận trong Chúa Cứu Thế. Hòa thuận giữa người với Trời và hòa thuận giữa dân Do Thái và dân ngoại. Điểm nhấn ở đây là để có hòa bình phải chịu hy sinh. Chúa Cứu Thế đã tình nguyện chịu chết để đem lại sự giải hòa cho chúng ta và đó cũng là mẫu mực mang tính nguyên tắc trong việc kiến tạo hòa bình mà mỗi người tin thờ Chúa phải noi theo.
Chương ba của thơ Ê-phê-sô đề cập đến sứ mạng của chúng ta – hội thánh – đối với Chúa: Đó là phải rao báo cho muốn dân, muôn nước biết rằng, “nhờ Phúc Âm và trong Chúa Cứu Thế Giê-xu, các dân tộc ngoại quốc được cùng thừa kế cơ nghiệp của Chúa với người Do Thái, trở thành chi thể của cùng một thân, và cùng chung hưởng lời Chúa hứa  (3: 6). Việc rao báo thông tin này là sứ mạng, là nhiệm vụ của Hội Thánh. Công việc này sẽ quyết định Hội Thánh còn hay mất đấy.
Mà Hội Thánh là chi? – Là mỗi một người tin Chúa; là bạn, là tôi đấy. Sống hay chết là do ta quyết cả đấy.
Trong phần Giáo Lý hay Lẽ Đạo này có 2 lời cầu nguyện đầy quyền năng và rất chi là mẫu mực của Phao-lô (1: 17-21; 3: 16-19).
Trong lời cầu nguyện ở chương 1, bác Pôl cầu cho bà con cô bác ở Ê-phê-sô có tâm khôn, lòng sáng để NHẬN BIẾT. Biết chi?
Trước hết là nhận biết Chúa: Chúa là ai và những gì Chúa đã làm cho những người tin thờ Ngài (1: 3-14). Tiếp theo là nhận biết được chính mình: (a) mình là ai trong Chúa Giê-xu nè, (b) điều mình có được trong Chúa Giê-xu nè, và (c) điều mình có khả năng làm trong Chúa Giê-xu nè (1: 18-21).
Còn ở chương 3 thì bác í cầu cho họ được trải nghiệm “chiều kích thứ 4” của tình yêu Chúa Cứu Thế. Đó là chiều kích phi phàm, “vượt quá sự hiểu biết”. Chỉ khi ấy thì người tin thờ Chúa mới thật sự “được đầy dẫy mọi sự sung mãn của Đức Chúa Trời
Hãy sử dụng mẫu cầu nguyện này mà cầu thay cho người khác và cho chính mình mỗi ngày. Hãy thay tên của mình hoặc của người mà mình muốn cầu thay vào cụm từ “anh chị em” trong hai phần Kinh Thánh đó bạn nhé. Mần ngay đi. Một tháng sau là thấy “thay da, đổi thịt” đấy.
Trong ba chương còn lại, Phao-lô khích lệ người tin Chúa áp dụng những lẽ đạo đã học vào trong thực tiễn đời sống mỗi ngày. Đặc biệt là SỐNG HÒA THUẬN với mọi người trong Hội Thánh.
Hội Thánh thì bao gồm đủ mọi thành phần: người Do Thái có, người ngoại bang cũng có; có cả mục sư, giáo sư, giảng … sư, tiên tri, sứ đồ lẫn … tín đồ; có cả phụ nữ lẫn phụ … nam; có cả vợ lẫn chồng; cả ông chủ lẫn đầy tớ; cả boss lẫn công nhân; cả bố mẹ lẫn con cái. Nói chung là … vô cùng đa dạng.
Thế thì làm răng mà hiệp một? – Hãy tập chú vào những điểm chung, điểm giống nhau giữa mình với người khác.
Đơn giản rứa thôi à? – Rứa thôi. Ở đâu cũng vậy, nếu bạn luôn để ý đến những sự khác biệt với những người khác (dù trong gia đình, trong Hội Thánh, hay trong công ty, …) thì không chiến tranh lạnh, cũng sứt đầu mẻ trán và cuối cùng là … đường ai nấy đi mà thôi.
Đối với người có cùng niềm tin nơi Chúa Giê-xu thì điểm chung giữa mình với người đó là cùng thờ một Đức Chúa Trời nè; cùng là người được Chúa thương, cùng là người được Chúa cứu bởi ân sủng nè; chịu cùng một phép báp-têm vào trong sự chết của Chúa Giê-xu, và nhận cùng một sứ mạng: tỏ bày ý muốn cứu rỗi của Đức Chúa Trời cho nhân gian nè; …
Nếu chân thành đủ, và khiêm nhường đủ trước Lời của Chúa ngày hôm nay (tức thơ Ê-phê-sô), thì bạn sẽ nhận thấy là giữa mình và những kẻ “nhìn cái mặt thấy ghét” kia luôn có nhiều điểm giống nhau hơn là điểm khác nhau đấy. Và một khi đã thấy được như thế rồi, thì chuyện hòa thuận lại với ‘nó’, hiệp làm một lại với ‘nó’ chỉ còn là “chuyện nhỏ như con thỏ” mà thôi.
Hiệp một không bao giờ đồng nghĩa với hòa tan, cào bằng hay đánh mất bản sắc riêng của mình. Thế thì, đừng bao giờ đòi hỏi người khác phải (nghĩ, nói, làm) giống y khuôn như mình. Hãy học biết tôn trọng sự khác biệt. Con người ta có thể bất đồng, tức là không đồng ý với nhau về một vấn đề nào đó, nhưng bất đồng không có nghĩa là bất hòa. Hãy học biết chấp nhận người khác, tôn trọng người khác như Chúa chấp nhận mỗi một chúng ta, như Chúa tôn trọng mỗi một chúng ta.
Cốt lõi của vấn đề không nằm ở chỗ đối tượng đó, cá nhân ấy có xứng đáng để mình hiệp lòng; có đáng cho mình hiếu, mình trọng, mình phục, mình yêu hay không mà là bạn và tôi có VÂNG LỜI Chúa để hiệp, để hiếu, để trọng, để phục, để yêu người đó hay không?
Chúa muốn NHÌN THẤY câu trả lời của mỗi một chúng ta.
Hãy bắt đầu HÒA THUẬN với những người bạn đang chung sống và gặp gỡ mỗi ngày từ những gì bạn đang có. Nguyện xin Đức Chúa Trời là Cha và Chúa Cứu Thế Giê-xu ban cho anh chị em bình an, tình yêu thương cùng với đức tin. Nguyện xin Đức Chúa Trời ban ân sủng cho tất cả những người yêu kính Chúa Cứu Thế Giê-xu, Chúa chúng ta bằng một tình yêu bất diệt.  (6: 23-24)


Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

TỰ DO TRONG ĐẤNG CHRIST

Galati 1-6 
Trong Đấng Christ, tức là trong Chúa Cứu Thế Giê-xu, chúng ta được tự do.
Tự do khỏi điều gì? – Tự do khỏi luật pháp.
Tự do là để làm gì tùy thích hay răng? – Nỏ phải.
Tự do không phải là giấy phép để phạm tội mà là để sống một đời tin kính. Nói cách ngắn gọn là tự do để làm điều đúng, chớ không phải để làm điều sai. Đấy, nội dung chính của thơ Galati là chừng nớ thôi.
Nhưng … tại sao Phao-lô lại nhấn mạnh đến chuyện này khi viết cho các hội thánh tại vùng Galati? - Ấy là vì tại các hội thánh này – sau khi được Chúa dùng Phao-lô và Banaba thành lập trong hành trình truyền giáo lần thứ nhất của họ – đã được các giáo sư giả, những người hầu việc Chúa gốc Do-thái, ‘chăm sóc’ hết sức tận tình bằng một Phúc Âm cải biên.
Theo loại ‘Phúc Âm’ đó, thì một người ngoại quốc, tức không phải người Do Thái, muốn nhận được sự cứu rỗi thì ngoài việc tin nơi Chúa Giê-xu còn cần phải vâng giữ luật pháp nữa.
Mà “Luật Pháp” bác Pôl đề cập ở đây là luật chi? – Đó chính là những luật lệ, quy định của Do Thái giáo. Những luật lệ, quy định này lại bao gồm những lề luật được ghi chép trong kinh Cựu ước. Trong kinh Cựu ước có 3 loại luật.
(a)   Giáo luật hay giáo nghi: Loại luật này liên quan cách đặc biệt đến việc thờ phượng Chúa của người Israel, đặc biệt là nghi thức cắt dương bì (xem Lê-vi ký 1: 1-13). Mục đích chính yếu của các nghi lễ này là hướng người ta đến với Đức Chúa Giê-xu Christ. Do đó, những luật này đã hết hiệu lực sau khi Chúa Giê-xu sống lại từ trong kẻ chết.
Người tin thờ Chúa ngày nay không phải tuân giữ những nghi lễ loại này. Tuy nhiên những nguyên tắc ẩn đằng sau các giáo nghi này là thờ phượng và yêu kính Đức Chúa Trời thánh khiết thì chúng ta vẫn phải duy trì.
(b)   Dân luật hay luật dân sự: loại luật này hướng dẫn dân Israel trong cuộc sống hàng ngày (xem Phục Truyền 24: 10-11). Vì cớ xã hội và văn hóa ngày nay đã có quá nhiều khác biệt, nên có nhiều điều trong ‘cuốn cẩm nang’ này không thể áp dụng hoàn toàn theo nghĩa đen được. Phao-lô khuyên Cơ-đốc nhân gốc ngoại quốc vâng giữ một số điều trong bộ Dân luật này, không phải vì trách nhiệm (bắt buộc) mà là vì sự hiệp một.
(c)   Luật đạo đức: Loại luật này là những mạng lịnh trực tiếp của Đức Chúa Trời, chẳng hạn như Mười Điều Răn (Xuất Hành 20: 1-17). Nó đòi hỏi sự tuân thủ nghiêm khắc. Nó bày tỏ thuộc tính và ý muốn của Đức Chúa Trời và vẫn còn nguyên hiệu lực đối với chúng ta ngày hôm nay. Tuy nhiên, chúng ta vâng giữ luật đạo đức này không phải để được cứu mà là để sống trong đường lối đẹp lòng Đức Chúa Trời.
Chúng ta cần phải phân biệt rõ những điều này để hiểu được những gì Phao-lô đã nói. Khi ông bảo rằng, Cơ-đốc nhân ngoại quốc không còn ở dưới luật pháp nữa thì điều đó không có nghĩa là các điều răn, mạng lịnh trong kinh Cựu ước không còn được áp dụng đối với chúng ta ngày nay nữa. KHÔNG. Các điều răn, mạng lịnh trong kinh Cựu ước nói riêng và 39 sách Cựu ước nói chung MÃI MÃI vẫn là LỜI CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI.
Kinh Thánh bảo rằng, “người ta sống không phải chỉ nhờ bánh mà còn nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời”. Mọi lời thì bao gồm tất tần tật những gì được ghi trong 39 sách Cựu ước đấy.
Ngày nay, là những người tin thờ Chúa, chúng ta vẫn phải vâng giữ hay làm theo MỌI LỜI Chúa dạy. Có điều chúng ta vâng giữ KHÔNG PHẢI ĐỂ ĐƯỢC CỨU mà là để được phước!
Chúng ta đã được cứu rồi. Được cứu nhờ đức tin nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu. Không có gì phải bàn cãi trong vấn đề này cả. Không ai lăn tăn gì trong điểm cốt lõi của niềm tin Cơ-đốc này cả. Không cần phải nói đi nói lại rằng thì là “được cứu nhờ huyết Chúa Giê-xu”, “được cứu chỉ bởi đức tin”, “được cứu bởi ân điển chớ không bởi việc làm”, hay “Cơ-đốc nhân không còn ở dưới luật pháp” nữa.
Vấn đề là “được cứu” RỒI THÌ RĂNG? Được “tự do khỏi luật pháp” RỒI THÌ RĂNG?
Nghe đây:“Hỡi anh em, anh em đã được gọi đến sự tự do, song chớ lấy sự tự do đó làm dịp cho anh em ăn ở theo tánh xác thịt, nhưng hãy lấy lòng yêu thương làm đầy tớ lẫn nhau” (5: 13)
Nhưng nếu có ‘đứa’ nó bảo giờ được tự do khỏi lề luật rồi nên có quyền … ‘chơi tới bến’, không kiêng cữ gì ‘gáo’ thì răng? – Thì “không được hưởng Vương quốc Đức Chúa Trời” chớ răng (5: 21).
Còn nếu muốn rõ “được hưởng Vương quốc Đức Chúa Trời” là được điều chi, thì chịu khó đọc lại từ sách Phúc Âm Mathiơ đến các thơ tín của Phao-lô (mà ta đã đi qua) để xem thử chính Chúa Giê-xu và các sứ đồ dạy gì nhé. Đảm bảo: đọc xong là … toát mồ hôi hột liền đấy.
Trong phần Kinh Thánh hôm nay, bác Pôl lại một lần nữa đề cập đến hình ảnh: hai trong một (hai bản tánh, hai con người) trong mỗi một chúng ta.
Là TA cả đấy thôi nhưng đứa cũ, đứa mới; là TA cả đấy thôi nhưng đứa thiêng, đứa phàm. Ngặt nỗi là đứa cũ, đứa phàm kia vẫn được quyền ‘nằm’ đấy cho đến chừng ta gặp Chúa mới thôi.
Điều này cũng tương tự như máy tính của bạn có hai cấu hình hay dễ hiểu hơn là bạn dùng điện thoại 2 sim vậy. Mỗi khi nạp tiền, hay muốn gọi đi đâu là nó liền chìa ra cái thông báo: SIM 1 hay SIM 2?
“SIM Thánh Linh” hay “SIM xác thịt” là tùy vào chọn lựa của bạn đấy. Nhưng nhớ là “ai gieo giống chi, lại gặt giống ấy. Kẻ gieo cho xác thịt, sẽ bởi xác thịt mà gặt sự hư nát; song kẻ gieo cho Thánh Linh, sẽ bởi Thánh Linh mà gặt sự sống đời đời.” (6: 7-8)